- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Hồi đó & bây giờ

 
Giữa đêm, trời lạnh lắm, nguyên
một đám Mỹ đen vẫn tụ
tập dưới góc đường, xéo xéo
phía cửa sổ phòng tôi, lạ!

bao giờ họ cũng nhốn nháo,
ầm ĩ; chả tài nào dỗ
được giấc ngủ, tôi nhoài người
hẳn ra cửa sổ, quái! cả

một đám thật tất bật, đưa
mắt dáo dác, tôi chú ý
từ đầu đường, thằng Mỹ trắng
lơn tơn, nó tìm thuốc; nó

gạ hết thằng nọ đến thằng
kia, tôi bỗng giật bắn cả
người, nguyên đám Mỹ đen phát
hô hoán lên, chúng xúm lại

túm thằng Mỹ trắng, ô! hết
thằng kia đập đến thằng nọ
nện, tôi chết điếng người ngó
trân trân mấy con Mỹ đen

cũng hùng hổ không kém, hết
con nọ đạp đến con kia
thụi; tôi thực chả biết phải
làm gì, bấm 9 11

với mớ tiếng Anh ăn đong
thằng Mỹ trắng chắc chắn chỉ
nước trọng thương tới chết; trời
tối, lạnh lắm, trèo lên giường

tôi giật thót người co quắp,
dưới góc đường xéo xéo phía
cửa sổ phòng tôi, thằng Mỹ
trắng nằm thẳng cẳng ngay bên

trên cột đèn có gắn tấm
biển in đậm hàng chữ DRUG-
FREE ZONE.

bài đã đăng của Lưu Hy Lạc