- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Ngó Sen

 
Đã giữa đông, nói đi
em, sao cứ dõi ánh
mắt đăm đăm mọi ngày,
như thế sẽ khiến lời

lẽ tôi thảm đạm, mùa
này, trời đất! hơi bị
hứng tình (ai hay ai
biết.) giá tụi mình kiểu

romeo & juliet
thiệt dễ; hiện đang giữa
thực tại, muốn chân chỉ
hạt bột đâu khó, hễ

nói sai một chữ đời
bạc trăm lần; sáng ra,
nắng gì trắng mù mịt
chuyện tự tử, đã nói

không nhất thiết phải đợi
sụp tối, rồi nán cho
giông trút lạnh xuống đầu
cổ (em làm như thể

đầu/ cổ tôi chả liền
lạc, chịu trận nơi cõi
đời già cỗi này nữa,
vậy.) thôi thì, thế này;

cùng với lũ thời gian
láu cá, tôi sắp đặt
đâu đấy tợ tranh tối-
tranh sáng, từ ấy biết

đâu có cách chết khá
nhất chăng! (nặng nhẹ chi
cũng cam) còn bây giờ,
em cứ dõi ánh mắt

đăm đăm như thế mọi
ngày, khiến chiều chiều tôi
ra biển thái bình dương,
đứng bên đây ngó non

nước thiệt, ruột quặn đau
chín chiều.

lhl.

bài đã đăng của Lưu Hy Lạc