Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 15, Sáng Tác, Thơ Email bài này

thơ Giáng Sinh

mùa tuyết  
 
 
xưa lắm rồi, điệu a-go-go trẻ trung
tíếng đàn guitar bập bùng suốt đêm
chúng ta nâng ly vang đỏ, bên ngọn lửa
đón mừng tuyết rơi trắng hiên
những cánh rừng lá phong khô đỏ
rơi dầy mặt đất dập dềnh, lúc chiều
chúng ta chạy ngập chân trong lá
dưới những cành trơ khô héo, vã mồ hôi
và dưới trời tím hoang dã
chúng ta lái xe lên sườn đồi
trong lúc những vì sao mọc
lạnh run bên nhau xem tuyết bay
xưa lắm rồi, bên cầu gỗ ở Indian Park
chúng ta rình xem đàn vịt trời
bỡ ngỡ quang quác dưới mưa tuyết
và em trên lưng ngựa cười lảnh lót không thôi
dễ đến chục năm rồi, em nói
tuyết rơi ở Lawton, Oklahoma, nhất định
em sẽ chạy trên băng trong suốt và
té lăn cù, chân hất văng lên
sẽ có những xe xúc tuyết rì rầm
và bánh xe chúng ta quấn thêm dây xích
và tất cả những cành cây phong gầy gò
bọc tuyết trắng dưới trời xanh biếc
tôi xoa hai má mình tê buốt
mắt lạnh cay, trong lúc điệu nhạc a-go-go
lại vang vang tiếng đàn guitar, em hát
nghiêng nghiêng mái tóc vàng óng
vâng, tuyết rơi, tuyết tan
tuyết khuất bên kia trời, như tôi
những tình cờ ấm lạnh, những hạnh ngộ chia lìa
những kỷ niệm, những lãng quên thời xuân
và hết, cuộc sống ném trả về những định đặt
êm đềm và tai ách, chẳng thể nào khác
quê tôi nắng gắt và quê em tuyết rơi
nhưng đã có lần em hát với tôi, xưa lắm rồi
08/11/04

 
em không tin vào phép lạ
 
*Tặng một em bé ăn xin
em không tin đời này còn phép lạ
không thể có những điều kỳ diệu
không thể có những gì may mắn
với những người như em ở đây
dối trá bốc mùi máu tanh quá lâu rồi
không thể có sự thực nào sau
những giấc mơ ngây thơ, kéo dài suốt lịch sử
dù mơ trong tất cả những giấc ngủ
từ ngày mới sinh, với những người như em
ở đây, chứ không phải chỗ nào khác
Chúa đã đến với loài người và
Chúa đã bỏ đi, phải vậy không?
Phật đã giác ngộ và
Phật đã tịch diệt, phải vậy không?
sau mấy ngàn năm, phải vậy không?
khoa học có thể khám phá nhiều điều
nhưng chẳng hề chứng minh thượng đế
những huyền bí vẫn là huyền bí
sau tất cả những đặt bày hữu lý
chỉ là phi lý hoá linh thiêng
hạt bụi bay hàng tỉ năm ánh sáng
hàng tỉ hạt bụi, hàng tỉ tinh vân
hạt bụi hoá con người, tại sao?
để làm gì trong chớp mắt chiêm bao
chỉ tham lam tàn hại lẫn nhau?
dưới bóng giáo đường em vẫn mồ côi
Chúa bình thản dang tay trên thánh giá
Và Phật ngồi trên toà sen
nhắm mắt mỉm cười lặng lẽ an nhiên
những người đã chết đều câm lặng
chẳng ai thấy em, đôi tình nhân
hay ông già châm tẩu thuốc dưới trời lạnh buốt
lát nữa thôi, bất chợt hiện ra như một con quỷ
người cầm dùi cui chụp lấy vai em, dắt đi
vào một góc chuồng tối tăm nào đấy
chẳng hề gì, đành thôi, mọi người đều ác
người chúa tể, người ăn mày
và phép lạ đời này là không thể nào khác
còn nếu gọi là điều kỳ diệu
thì ở đây, đuôi người mọc ngo ngoe sau đít
nhưng em biết mình phải sống
làm người vất vả không tin yêu
chẳng hề gì, đành thôi, em phải sống
ngôi sao băng biết chỗ mình rơi
trước khi có người mặt đất đã hoang vu
và thiên hà này chỉ có một mặt trời

24/11/04

bài đã đăng của Nguyễn Phan Thịnh


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)