- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

trở về thành phố cũ

thành phố cùng ta thức
những con đường quanh co lạ hoắc
nhưng trí nhớ lại ngủ quên
dù có người lay dậy
đoán chừng không ai còn nhận ra ta
người quen tuyệt tích
ta giống như con chó động tình
chạy rong thấm mệt
xuội lơ
bên con đĩ già
ngồi trật quần gãi háng
thành phố tinh mơ bừng bừng sống dậy
có còn em?
nhảy vội xuống gường
chiếu chăn lô lệch
sau một cuộc tình mỏi mệt
mùi ngai ngái còn đọng trên người
có còn em?
người đã cùng ta một thời quần thảo nhau
cào cấu nhau
thâu đêm suốt sáng
sự cọ sát làm chết lịm các tế bào
nhưng lại làm thăng hoa
sự chờ mong
có còn em?
thảy vào đời sống những nhọc nhằn, thiết tha, vị kỷ
chắt chiu từng đóm lửa
để bếp than hồng
không đủ ấm mùa đông
hiu hắt những chờ mong
vết thương đã chai lì hoen rỉ
“ta như người khách lạ
trên chính quê hương mình”

 

PXS

bài đã đăng của Phan Xuân Sinh