- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Thơ Nguyễn Man Nhiên

 

Em đi

gió dẫn anh về không có nhau
em đi mất hút cùng chuyến tàu
trời bỗng lưa thưa mưa tháng Chạp
thiếu em, chiều vội, nắng phai mau

thiếu em tháng Chạp buồn không nói
để mặc hàng cây đứng một mình
gió vẫn đi về trên mái phố
hóa thành gió rét ở trong anh.

Mùa xuân, rượu đắng, phố người

cứ phải tìm nhau trong quán rượu
nhắm cho quên đời đã bốc rêu
ô hay râu tóc đâu đã bạc
sao trong hồn năm mới buồn thiu

thì cũng như ta sầu đủ thứ
không nhờ men khói làm sao quên
quê quán hỏi ai, người biệt xứ
muốn về, xa quá, mấy đường chim

thôi tạm dăm bầu qua cái tết
rượu nồng hâm nóng bụng cô đơn
cái nợ giang hồ chưa trả hết
vai áo quàng thêm cái nợ còm

quanh ta bốn vách tường gác trọ
nghe chừng chưa đủ ấm mùa đông
kêu thêm hồ nữa, thêm hồ nữa
mặc đời đưa đẩy đến trăm năm

bình sinh kiếm đủ tiền mua rượu
ồ cái hư danh vất xó nhà
trách ai ôm riết bầu đại sự
quên về giũ áo giữa bao la

trách ta nơi xứ người vất vưởng
nợ sầu tết nhất vẫn còn đeo
quê xưa thôi lỡ về mấy bận
có thật chờ ta, khất một bầu.

bài đã đăng của Nguyễn Man Nhiên