- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Ánh mắt đại gia

Cách lễ Vu Lan khoảng mấy tuần, tôi và muội muội của mình đã gặp hai người này. Mấy hôm đó, chúng tôi là Thượng Đế của một khách sạn bốn sao ở một thành phố nằm trên bờ biển phía Bắc, cách M. cả nghìn cây số. Ngẫu nhiên làm sao, bữa nào xuống nhà ăn của khách sạn chúng tôi cũng gặp họ. Và phải nói ngay rằng đây quả là một cặp khá đẹp, hay theo cách nói của các cụ là khá xứng đôi vừa lứa. Nếu người đàn ông, khá đứng tuổi, mặt mũi phương phi, đầu tóc mượt mà, luôn xúng xính trong bộ com lê đắt tiền, trông rất có vẻ là một đại gia, thì người đàn bà trẻ tuổi hơn một ít , mặt mày thanh tú, vóc dáng thon thả như một người mẫu, lúc nào cũng yểu điệu trong bộ váy xống diêm dúa, cầu kỳ có thể ví với một minh tinh màn bạc.

Tôi để ý thấy thấy lần nào cũng vậy, cứ mỗi khi chúng tôi xuất hiện là mắt người đàn ông lại đảo qua đảo lại khắp nơi rồi dừng lại ở muội muội của tôi rất lâu, và rõ ràng là trong tia nhìn có cái gì đó thật đắm say, ngây ngất. Cái nhìn ấy mê dại đến mức tôi phải bảo với muội rằng:
– Muội muội thích chưa. Có người đã phải lòng em rồi đấy nhé.
Và lưu ý muội trước khi xuất hiện ở đâu đó cũng phải làm sao cho môi phải thắm hơn, má phải hồng hơn, nhất là mi phải cong hơn, mắt phải thăm thẳm hơn. Tôi thích muôi phải bới tóc như thế nào đó để cái cổ cao của muội trông phải cao hơn nữa, phải mặc thế nào để số đo ba vòng của muội vốn bình thường đã rất ấn tượng rồi, trông lại càng phải ấn tượng hơn nữa. Tính tôi thế. Tôi yêu muội và thích một kẻ nào đó nhìn thấy muội cũng phải phát ghen lên với tình yêu của tôi, phải thèm muốn đến phát cuồng lên.
Muội của tôi cũng đã biết điều đó. Muội bảo tôi:
– Anh cứ yên tâm đi.
Và cũng không quên nhắc:
– Cả anh nữa. Em thấy cũng có người hay nhìn anh một cách đắm đuối lắm đấy.
Một buổi sáng, vừa thức dậy, tôi nói với muội:
– Muội muội à! Anh dám cuộc với em một điều này. Có bao giờ em nghĩ rằng, đến trước ngày chúng mình rời khỏi cái khách sạn này thì thế nào cũng sẽ có một người nào đó tìm đến làm quen với em không.
Và cứ y như rằng, đến bữa tối, cũng ở dưới cái nhà ăn ấy, khi chúng tôi vừa tới và hãy còn chưa kịp chọn ghế ngồi thì đã thấy hai người đó tay trong tay, từ từ tiến tói. Rồi bằng những cử chỉ vừa cực kỳ trang trọng và lịch sự vừa vui vẻ, họ vừa hơi cúi xuống vừa cười một cách thật tươi mà nói với chúng tôi rằng:
– Chúng tôi đã để ý đến các bạn từ lâu. Rất hân hạnh làm quen với các bạn.
Và họ muốn được mời tôi và muội bữa ăn đó. Và phải nói ngay rằng đấy là một bữa ăn khá ngon. Cả hai người đều rất giỏi trong cách chọn đồ ăn thức uống, để chúng tôi thấy chẳng phải ân hận một chút nào khi đã tin tưởng nhờ họ gọi hộ các món từ đầu bữa đến cuối bữa.
Họ cũng quả là những người biết cách nói chuyện. Để rồi đến cuối bữa ăn cả tôi và muội đều sẵn lòng trao đổi số điện thoại với họ mà chẳng có một chút nghi ngờ nào.
Sau đó hai ngày, sau mấy bữa họ lại mời chúng tôi và mấy bữa tôi với muội mời lại họ, bữa nào cũng cực kỳ vui vẻ, rồi cũng đến lúc chúng tôi phải chia tay nhau, với lời hẹn nếu có dịp thì gặp lại. Tôi nhớ người đàn ông hay nói đến chữ duyên, nhớ câu nói của ông ta:
– Nếu có duyên thì dù ở đâu rồi cũng vẫn có ngày gặp nhau.
Trái đất tròn, trên đường trở về, ngồi trên tầu tốc hành, tôi nói với muội muội là nếu có duyên thì rất có thể chúng mình sẽ còn gặp lại hai người bạn mới quen này vào một ngày nào đó thật ấy chứ. Thậm chí tôi còn tưởng tượng xa hơn rằng, biết đâu có lúc nào đó đại gia lại cao hứng lên mời chúng tôi đến thăm đại bản doanh của ông ta cũng nên. Nghe tiếng về các đại gia đã nhiều rồi, song tôi chưa một lần nào thấy nơi ăn chốn ở của họ, có điều kiện, vào được tận sào huyệt của loại người này chắc cũng lý thú lắm.
Muốn thì muốn vậy, nhưng tôi vẫn cứ nghĩ là duyên gì thì duyên chứ cái ngày tái ngộ ấy, nếu có xảy ra thì cũng vẫn còn lâu lắm. Lâu và bất ngờ. Rất có thể vào lúc cả tôi và muội muội của mình đã quên hết các chuyện cũ thì cái duyên ấy mới xẹt qua như một tia chớp chăng. Và tôi đã muốn quên đi. Và cả muội muội của tôi cũng thế. Chúng tôi có nhiều việc cần làm hơn là ngồi chờ một sự kiện vu vơ như vậy xảy ra. Tất nhiên, vẫn biết là chúng tôi có thể nhấc điện thoại lên gọi cho đại gia hoặc minh tinh vào bất cứ lúc nào. Nhưng mà để làm gì. Để tán nhăng tán cuội một vài câu ngớ ngẩn, vô thưởng vô phạt chăng. Kể cả là nếu có duyên thì tôi vẫn thích là để nó tự đến, chuối chín ở trên cây lại chẳng ngon hơn là chặt mang về dấm bắt phải chín ép à.
Từ lâu rồi, chẳng thứ bảy hay chủ nhật nào mà tôi và muội muội của mình lại chịu ngồi nhà. Ngay từ trong tuần, không muội thì tôi, kiểu gì cũng phải có một trong hai đứa tìm được lý do gì đấy để mấy ngày này được tếch đi đâu đó. Nhưng cuối tuần này, tôi đành phải để muội muội tự đi lễ Vu Lan ở chùa HM với mấy cô bạn của muội. Còn tôi thì phải rẽ hướng khác. Cảnh sát địa phương tôi ở vừa một cách hết sức ngẫu nhiên tóm được một tên tội phạm nguy hiểm đã có lệnh truy nã trên toàn quốc từ mấy năm nay, và họ muốn tôi có mặt để phiên dịch trong những buổi hỏi cung.
Đúng giờ hẹn, tôi có mặt ở một công trình kiên cố được bảo vệ bằng một hệ thống tường rào cao đến năm mét với dây thép gai chằng chịt có điện cao thế chạy qua ở bên trên, mang tên là nhà giam của thành phố. Người ta dẫn tôi vào một căn phòng toàn bê tông và sắt thép, nặng nề, lạnh lùng đến khó thở. Để rồi như ngay lập tức tôi sững cả người vì bất ngờ khi nhận ra người đối diện với mình lại chính là đại gia. Vâng, chính ông ta với đôi mắt và cái nhìn hết sức đặc trưng.
Cũng phải tối khuya tôi mới về đến nhà. Muội của tôi đã chờ sẵn ở cửa và có vẻ háo hức như đang muốn kể cho tôi nghe một câu chuyện gì đó. Biết vậy, tôi hỏi luôn:
– Muội đi lễ chùa có vui không?
Để rồi lập tức được nghe một thông báo:
– Cũng vui, anh ạ. Nhưng cứ như mấy con bạn em nói thì có lẽ còn vui hơn nếu sư thầy chủ trì không có vấn đề với cảnh sát. Hình như thầy bị họ bắt mang từ tối qua rồi hay sao ấy. Rõ khổ! Chẳng biết đến bao giờ thầy mới được thả?
– Muội hỏi bao giờ ư… Ai mà biết được đến bao giờ hả muội…
Dẫu sao thì trong phạm vi hiểu biết của mình, tôi thấy có thể nói với muội như vậy mà không sợ bị lỡ lời.
./.

NHP
25 – 11 – 06

bài đã đăng của Nguyễn Hoài Phương