- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Một nghệ thuật

 

 

 

Nghệ thuật mất học cũng đâu khó quá;
bao nhiêu thứ dường như đã sẵn sàng
bị mất nên sẽ chẳng thành thảm họa.

Mất mỗi ngày. Hãy dằn cơn tá hỏa
khi chìa khóa mất, thì giờ tiêu hoang.
Nghệ thuật mất học cũng đâu khó quá.

Rồi tập mất xa hơn, nhanh hơn nữa:
những địa điểm, tên, và chốn từng màng
đi du lịch. Chẳng gì gây thảm họa.

Tôi mất đồng hồ của mẹ. Rồi cả
căn nhà yêu, kế chót, cũng tiêu tan.
Nghệ thuật mất học cũng đâu khó quá.

Tôi mất hai thành phố. Rộng hơn nữa,
vài cõi núi sông, lục địa thênh thang.
Có nhớ nhung, nhưng chẳng là thảm họa.

— Ngay mất anh (giọng đùa cợt, dáng vẻ
tôi yêu) tôi không nói dối. Rõ ràng
nghệ thuật mất học cũng đâu khó quá
dù có lẽ giống (Viết đi!) giống thảm họa.

 

 

 

Elizabeth Bishop

One Art

 

The art of losing isn’t hard to master;
so many things seem filled with the intent
to be lost that their loss is no disaster.

Lose something every day. Accept the fluster
of lost door keys, the hour badly spent.
The art of losing isn’t hard to master.

Then practice losing farther, losing faster:
places, and names, and where it was you meant
to travel. None of these will bring disaster.

I lost my mother’s watch. And look! my last, or
next-to-last, of three beloved houses went.
The art of losing isn’t hard to master.

I lost two cities, lovely ones. And, vaster,
some realms I owned, two rivers, a continent.
I miss them, but it wasn’t a disaster.

— Even losing you (the joking voice, a gesture
I love) I shan’t have lied. It’s evident
the art of losing’s not too hard to master
though it may look like (Write it!) like disaster.

 

 
Nguồn:
Elizabeth Bishop, The Complete Poems 1927-1979 (New York: Farrar, Straus and Giroux, 1984)
Trên mạng: http://poemhunter.com/poem/one-art

 

 

 

.

bài đã đăng của Elizabeth Bishop