Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 12, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Thơ không bao giờ dẫn đến tình yêu


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 11.11.2006

 

Thơ không bao giờ dẫn đến tình yêu.

Từ khi nào mà trái tim anh trở thành mỏng
đến nỗi anh có thể gõ vào bên hông của nó
và làm thơ trên đó
ở giữa nhịp đập
hứa không dối gian
trong khi nó nguệch ngoạc tự viết tiếng mạch của mình.

Rồi thì em cũng đã hôn anh.

Trước khi em bỏ anh theo những đứa con trai,
những người luồn lẹo chữ nghĩa như những con rắn chuông
em nói em không bao giờ có thể yêu anh,
người đàn ông với dấu vết xe lửa ở ngoài sân sau,
ồn ào quá em không ngủ được,
tiếng xóc lộn trong một giấc mơ.
Rồi sẽ có một cuộc thảo luận về sự việc đó xảy ra thế nào,
tại sao
rồi em cũng đã hôn anh,
làm sao,
hơi thở em cũng trở thành của anh,
và làm sao em đánh vỡ màn đêm làm đôi
với hàm răng khi em cười,
một vầng trăng khuyết trượt vào thiên thực
của mái tóc huyền em trên anh.

Ở chốn này, cái quốc gia mà đã mới với em
ở chốn này, cái quốc gia mà đã nuôi nấng anh,
ở chốn này, cái quốc gia mà đã đối xử với cả hai chúng ta
như người ngoài,
có thời tiết mà em từng rất ghét
nhưng rồi em cũng đã hôn anh,
hôn anh cho đến khi cả hai quên cả hơi thở nào là của ai
rồi khiêu vũ xa đi trong khi những bông tuyết
để lại dấu tay trên em.

Không có thơ, em nói
Không có bông tuyết trong tóc anh,
không có dấu tay em trên anh,
hãy chỉ cứ hôn anh cho đến khi em quên hết về thơ.

Rồi sẽ có một cuộc thảo luận
về khi những xe lửa ngoài sân sau
trở thành quá ồn,
về khi em bắt đầu đòi hỏi lý do
cho những nụ hôn của mình,
về khi anh không phải làm thơ cho em
trở thành
thơ em đâu
bài thơ về làm sao những hòn sỏi trắng nhỏ trong
vườn mẹ em dẫn đến mặt trăng,
tự đốt cháy lên với ánh lửa xanh
để em có thể tìm đến với anh?
Bài thơ mà anh nói đôi mắt em
chắc phải là đôi hạt lựu được nướng trong bơ và mật ong?
Còn bài thơ về những tiếng trống hạt mưa của hơi thở em
và nụ hôn em là hàng ngàn cánh chim trong một giấc mơ?
Thơ tôi đâu, motherfucker?

Dĩ nhiên là giọng em đòi hỏi nhiều quá,
đào bới thắc mắc trong thế giới chúng ta đã tràn đầy lỗ hổng,
thế giới nơi sự trống vắng đã trở thành nhịp điệu.
Anh vẫn thích hơn khi bài thơ này chỉ là một tờ giấy trắng
dưới mình
khi ước mơ đôi ta bị xâm lấm bằng chiếc xe lửa ngoài sân sau,
cổ trắng của em nghển lên
để ngấu nghiến môi anh trái đào,
đôi bàn tay em là tiếng thầm thào trên xoáy đen tóc anh

Bây giờ khi anh đã viết xong,
Anh đang đợi em
trở về để tẩy xóa đi
tại vì
những vết xe lửa đã để lại dấu tay của chúng
trong giấc mơ của em,
thế giới này không đủ hạt lựu
cho anh đánh vỡ
để tìm đôi mắt em
và tại vì thơ
không bao giờ
dẫn đến tình yêu.
Bảo Phi
Đỗ Lê Anhdao chuyển dịch

bài đã đăng của Bảo Phi


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)