- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Quỳnh

 

Nuôi khôn hạt sốt cửa trời
ngoăn ngoe cuống
gọi mùa ngơi ngúng thì

(chặng đường cuối vo vòng gốc mận khô sần đá dăm bào)
Buổi sáng trói sa mạc vất bìa sân gạch
xoa tay ưỡn ngực phun một vòi rượu ấm
làm kinh động cô quỳnh hoa họ xương rồng suốt đêm thắp hội vừa thiu ngủ

dụi liền tàu ngón
mắt (cô) càng đỏ tươi

Hè phương tây
đèn lồng non dột mái đông già
bóng tản nhựa đen xì ngáo ngác
đọt sâm mưa
chẩu lá đeo tua cành hỏi gốc
bồng nung những phao trái
lăng xăng

Đứng hướng nào sẵn là câu đố tưởng chẳng cần gửi gấm thêm
xông nhà tôi trọn năm nồng hương cỏ chỉ
bây giờ thêm mùi hoa
(chẳng lẽ lại chay lòng?)
hơi thở tôi vì vèo đến sốt ruột:
“(tên em) ơi!”

con-tim-nhạc-sĩ ơ ời!
tỉnh bơ chi, suối thức môi
múc hoài?

Chèo lơi bảy sắc mòng
ao sen dính gót
đền thuyền nhay nhá
những cánh dán cánh ve lụa tơ đâu sánh tầy độ mỏng
thổi răng đầy
xẻ nửa em, hai vú
một dòng cơi

Áo. Vào. Cứ thảnh thơ. Rất mực
(bởi) cô quỳnh sẽ nở
lát đây

7 giờ

Lệnh: trăng, hãy chưa đắp mồi thịt da
ngày, khoan chạm đất:
chứng nhân đây đã đủ cho 90 ngày đến
và đi, trả công: chồi trẻ
ả con tin tán xòe

Nhận tình
cảm ơn em
Quỳnh
(cười, duỗi):
thả bó nem nuột nà

Đĩa chiên mời mới riêng ta
tiệc tròn trịa phúc bạc hà nhẩn nhơi

11/2006

bài đã đăng của Nguyễn-hòa-Trước