- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Viết ở AngKor Wat

 

 

 

        “Bên ngoài ‘hơi thở của Brahm’ là mọi sự hình thành đã hình thành.”
        – Kinh Veda

 
Tôi nhắm mắt
Người nhắm mắt
Ngàn năm hóa thân khoảnh khắc
Cánh sen hồng và cánh phù du

Mắt lời răn
Mắt cứu rỗi
Nhiệm màu
Khảm nét thời gian tận tụy

Người là bài học cổ nhất mà tôi học được
Chân lí khai tâm
Ngôn từ thầm lặng
Khi một mình tôi đối diện . . . Apsara

Khi người lờ đi câu hỏi của tôi
Sợi dây tưởng dài chơi vơi giếng thẳm,
Lờ đi cái trầm tư tôi vùi trong bụi bặm
Ngộ nhận khôi hài khúc nhạc vô thanh

Đảo lộn tâm linh
Tôi vật vã chính mình,
Cơn gió Tuol Sleng vừa tràn dâng âm khí
Gió lột da
Gió phơi sọ người
Gió hủy diệt người bằng lí lẽ cuồng điên

Hạ bệ tâm linh
Người ma hóa thiên nhiên
Cánh đồng xanh biến thành khu chết trắng
Sông MeKong hóa thành sông máu
Ám ảnh đến từng tế bào linh thạch AngKor

Tôi đảo lộn tôi
Người đảo lộn người?!
Quyền năng của đá đâu rồi?!
Hay im lặng cũng chính là phán xét
Hay im lặng bởi quá nhiều cay đắng
Trí nhớ lịch sử
Muôn đời
Là khúc vô thanh.
 

                Siem Reap 29/06/2010
 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Hiệp