- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Vin vào giấc mơ mà hát

 

 

 

những nụ cười mặc đồng phục
đứng xếp hàng cuối phố
chờ đến lượt buồn vui

những cơn giông hằm hè sau núi
ngả giá một cơn mưa
xem chừng tháng tư chưa đủ ngày đủ tháng

có phần tôi trong bữa trưa nhà người
mùi cá kho vừa chín tới
bao nhiêu dặm đường
để cơn gió kịp mang một niềm vui về trong ngõ nhỏ

không biết có còn nguyên vẹn
hay là gió đã đánh rơi
lời đáp từ dưới gót chân
ngày nào em tung tăng

đêm
chỉ có đêm là còn nguyên vẹn
hình dáng một cơn gió nồm
hình dáng một chỗ nằm
trước giờ nắng kịp mang đi

em để dành phần tôi
trong buổi cơm trưa cơm chiều
và tôi để dành em
cho giấc mơ mai sau
ngắn dài chưa hình dung tường tận

phần cho nhau không đợi nhiều đợi ít
còn trong vạt áo
long đong
biển vẫn săn mùa gió nồm
tôi vẫn chờ đến đêm
vin vào giấc mơ mình mà hát

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Thiên Thị