- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

không nói những lời để tương lai hối tiếc

 

 

 

độ trắng xóa của tờ giấy trống không
không nhìn em như em nhìn bầu trời rơi xuống ở bên ngoài
và những ngôn từ em không bao giờ nói
như búp bê đang ngồi trên kệ tủ
cứ nhìn em như là em đang cố lẩn trốn
từ những sai lầm em đã mắc
từ những điều em đã tạo ra
từ cả những cái em chưa kịp làm

sự chuyển động của đại dương như những con sóng sụp đổ trong
câm lặng của em. như em chầm chậm bắt đầu mất trí
trên các ngôn từ không bao giờ chạm đích
và như mọi lưỡi dao có bao giờ chạm được vào mạch máu
những hối tiếc của em
những điều em đã hiểu ra
cả hối tiếc em vẫn chưa kịp hiểu

sự run rẩy của bàn tay em như là viết ra những chữ vô nghĩa
và cái vỏ chai trống không rót xuống cổ họng em
bởi vì những ngôn từ mà cần để nói . . .  
là những chữ em không bao giờ viết
và tất cả những lời em đã nói,
những cái em muốn giải nghĩa,
và những cái em vẫn chưa bao giờ nói

tiếng tích tắc của đồng hồ khiến em nhớ những ngày
em mệt mỏi hao mòn như một tù nhân trong ý nghĩ
của em. và em đánh dấu vào các con chữ
khi chúng quẩn quanh. suốt cả thời gian
từ nửa đêm đến sáng
từ nửa đêm đến sáng

vết trầy xước ở chiếc bàn này cũ kỹ
nhắc nhớ em rằng mình đang ở nhà
và các chữ khắc trên đó nhắc em nhớ
những lý do em đang chỉ một mình
tất cả những điều sâu sắc
sự vô nghĩa của mọi thứ
những điều em vẫn chưa kịp khắc
. . . và anh biết là em không nói về cái bàn.

và các vết đen mờ của móng tay em
nhắc cho em những vết mờ trong phổi
của em. như em đã nuốt một ngụm khói đắng cho mỗi lần môi của anh chạm vào lưỡi cô gái ấy
nhắc đi nhắc lại
lặp đi lặp lại
nó kết thúc chưa nó đã xong chưa?
đã trôi qua, đi qua
em đổ gục rồi . . .

. . . và lời nói của em bao nhiêu mới đủ
để chạm vào anh . . .

 

Nguồn: http://poemhunter.com/amba-millson/poems/

 

 

 

.

bài đã đăng của Amba Millson