- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Những ngọn đồi

Thường Quán

1.

những ngọn đồi để đi lên
mấy vì sao tới sớm
cuộc xổ chuồng
bật một tiếng gọi
trần truồng, tách đám
như thể không cần lông lá ấm
bất kể, chạy
2.
đi lần tới một bìa nước
một bàn chân vào trong nước
một con thú nhìn vào mi
mi
run, vì
vì nước, nước mới
3.
đang tắt lửa
tiếng động cơ rù
vật bay dò kiếm
con vật, mồ hôi, lạnh toát
nó chạy dưới chiếc máy sắt, lạnh
hoảng hốt, nhỏ
nó chạy chưa tối hẳn, không bao giờ tối hẳn
con mắt đèn pha
có thể chĩa vào nó
bất cứ lúc nào
tất cả thân nhiệt nó tụ lại ở hốc mũi hếch
chạy càng lúc càng xa càng nhỏ
càng lạnh
càng liền một với thân xác
sắp sửa tách bức khỏi nó
nó chạy bạt mạng nhưng không thoát bọc thân xác
chiếc máy thì rà quét
nó rớt
vào trong vùng sáng
bị thôi miên
nó thấy ngã chỏng vó
tiếng nổ, Đoành!
nó thực sự ngã lăn
hay bị đánh văng
nằm không cong lại được
không đau đớn lắm như đã thấy
những đốm sao chế nhạo, nhòe nhòe
4.
người sẽ được rửa bằng nước tối
nước không thể tìm
trong đền chùa, nhà thờ
nó nằm ở đây
nước
vỡ ra, từ bụng dưới
trước khi mi lọt ra
bết máu và sáp
nước lần thứ hai
cũng mùi con người
mặn
cơn kích hoan mi tiếc đã không cảm nhận
sự cục mịch không sửa soạn
nước lần thứ ba
tối tăm xanh
được hứa
sẽ rửa sạch mọi bụi bậm
nhưng mi không còn một cảm thức nào nữa
nước luôn luôn tới quá sớm
hay quá muộn
5.
mi và chúng
mi bị vây quanh
chúng mang những cặp mắt đục trăng
nghĩa là cực tối
chúng mang những cái đầu nhồi bông của ngày nhỏ
chúng có vùng ngực xơ rằn của những lão già ngủ dậy trong cát sa mạc
chúng có vẽ ấm áp hơn mi
chúng có anh em đồng bọn
một vài đứa có túi
mi bị đẩy lần vào xe
thúc thủ
trong chiếc xế kịch cỡm
mi ngồi đó nói lảm nhảm tiếng mi nghĩ là riêng của con người
chờ chúng xích ra nhường một ngách
nhưng chúng có mi, vật triển lãm
chúng đứng yên, cả bọn, lầm lì
có lẽ cứ thế cho tới khi mi thực ngừng

TQ

2006

bài đã đăng của Thường Quán