Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 07, Sáng Tác, Thơ Email bài này

F*!#IN’ UP

Lưu Hy Lạc


F*!#IN’ UP

Ngày sóc/ ngày vọng, dù gì thì

gì, chuyện đút tiền “có hay không
có trợ cấp.” vô miệng rồi mở
mồm nói mới chuyện lớn, ba chuyện
thơ thẩn cũng như mai hậu “có
hoặc không có welfare.” chuyện nhỏ,
để xem, cứ đi lại cà khịa
với đám cà nhõng chống xâm lăng
cùng mớ chữ đời thường, ba hồi
mơ, bốn hồi tỉnh, rồi về hồn
ai nấy giữ, coi bộ lại chắc
ăn nhưng dù gì, thì, chuyện đút
tiền “có trợ cấp hay không có.”
vô mồm rồi mở miệng nói mới
đáng nói, ba chuyện bao đồng cũng
như mai sau nhiên hậu “có hoặc
không có welfare.” chuyện nhỏ, ngày
tây/ ngày ta, hơi đâu đi lại
cà khịa với đám nương đóm, ăn
tàn (dòng phụ/ dòng chính.) cùng mớ
chữ cứ thậm thụt (để trào lộng
mãi từ hồi cụ nguyễn cho đến
tận bây giờ, mà hiện thời ở
ta các cô- chú văn/ thơ dành
chỉ để bốc phét.) kìa! thử hình
dung- nội chuyện muốn tự do phát
biểu tư tưởng đi; rồi nhắm từ
trong ra ngoài xem, phải nói, gì
thì gì, thời này hễ mở mồm
bày tỏ ý tưởng, lập trường, nếu
cứ bằng cách từng chữ ngắt từng
hàng, hoặc tràng giang đại hải trong
đó chơi tuyền điển tích/ ẩn dụ
cỡ siêu hình- hiện sinh, thú thực,
nó chả khác nào một cuộc tra
tấn triền miên (hết sức dã man.)
buộc người ta phải vo đầu/ bức
tóc (nổi lên đòi cách mạng thi
ca.) thế thì, còn chó gì nói
nữa, đúng không (!) và dù, gì thì
gì, ngày sóc/ ngày vọng chuyện đút
tiền “có hay không có trợ cấp.”
vô miệng, rồi mở mồm nói mới
chuyện lớn, ba chuyện thơ thẩn cũng
như đời sau, mai hậu “có hoặc
không có welfare.” chuyện nhỏ, đi
về hồn ai nấy giữ lại chắc
ăn, vả như, văn bản này được
đăng lên, qúy vị “có lòng.” liếc,
đoạn dè bỉu, kiểu lo bò trắng
răng, thì, câu chuyện nói ở đây
(may hay rủi.) cũng chả nên cơm
cháo gì sất, tóm lại- whocare!
tất nhiên, nó thuộc dạng avant-
garde, thể bảy chữ ,vắt dòng nghĩ
sao nói vậy người ơi, của tôi.

NHỮNG KHOẢNH KHẮC BỨC XÚC KHÔNG CHỊU ĐƯỢC


Thế rồi, không chút lưỡng lự
ả xua con dế buồn (là
tôi.) vào nơi, mà từng bầy
đàn chim tấp, tụ ăn/ chơi,
chúng thực thản nhiên, không hề
động tĩnh mỗi khi có (bất
cứ.) ai đó tiến vào giẫm,
đạp lên chúng; là nơi mà
tiếng gặm nhắm của chính tôi
trên mọi cuộc tình đã tan
theo tháng ngày (âm vọng vang
vang nghe, chết người.) và nơi
mà những nhà thơ (chỉ ưa
chơi hiện đại.) nằm, chực xơi
tái từng con dế buồn, ả
bảo- chốn đó! tử lộ, con
ạ; ả phải xuống tay, bởi
một khắc tư lự con dế
buồn (là tôi.) sẽ tự tử,
ả luôn cho rằng, hành động
tự tử của con dế buồn
(là tôi.) đối với cuộc đời
thường tình hỉ, nộ, ái, ố
này, nó chả chút ép- phê
gì sất; hình ảnh con dế
buồn (có tôi.) treo cổ dưới
đêm sương, khiến ả bức xúc
dữ tợn, mỗi giây/ phút trôi
đi, ả có cảm tưởng- duy
chỉ chốn này, cuộc đời thường
tình, hỉ, nộ, ái, ố này
mới phát sinh ra nỗi buồn,
để từ đó, những con dế
(trong ấy có tôi.) lủi thủi,
và dứt khoát ả cho rằng,
nhất cử/ nhất động, kể cả
tiếng thở của người giờ đã
rập theo chuỗi âm vọng vang
vang từ tiếng gặm nhắm của
chính tôi trên mọi cuộc tình,
chìm theo tháng ngày (nghe chết
người.) thế nên, không chút lưỡng
lự, ả phải xuống tay, xua
con dế buồn (là tôi.) vào
nơi, mà từng bầy đàn chim
tấp, tụ ăn/ chơi, chúng thực
thản nhiên, không hề động tĩnh
mỗi khi có (bất cứ.) ai
đó, tiến vào đạp, giẫm lên
chúng; là nơi mà ngày- tối,
những nhà thơ (chỉ ưng chơi
hiện đại.) nằm, chực xơi tái
từng con dế buồn và dứt
khoát, ả bảo- chốn đấy! tử
lộ, con ạ.
lưu hy lạc.

bài đã đăng của Lưu Hy Lạc


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)