Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 06, Sáng Tác, Thơ Email bài này

ĐỒ ĐĨ CHÓ

Thận Nhiên chuyển ngữ

ĐỒ ĐĨ CHÓ

Mom hổng giận khi cưng chửi mom như vậy. Mom chỉ ngạc nhiên rằng sao phải mất đến 20 năm cưng mới phọt nó ra. Mom thấy câu chửi lớn dần như nắm tay trong bụng cưng cả 10 năm, rồi nó bò lên tim ngự ở đó thêm 7 năm thì đã bự bằng quả dưa hấu, sau cùng bò lên cổ họng nằm thêm 3 năm nữa. Trời đất, cưng thiệt là khổ khi phải đèo mang nó lòng vòng ngần ấy năm trời.

Lần đầu tiên tôi bị chửi như vậy khi lên 6
Con nhỏ hàm hồ giật phắt con búp bê trên tay tôi
Tôi lôi tóc nó
cho tới lúc nó ré lên
buông con búp bê ra chửi toáng:
Đồ đĩ chó!

Mom nghĩ thiệt đúng là phép lạ vì sau cùng thì cưng cũng phun nó ra. Nhưng tiếng oe oe đầu đời của cưng thì chẳng lạ lùng con mẹ gì cả khi Mom bỏ cái hình hài máu me tí nị xuống bồn cầu mà giật nước. Lỗ cầu tiêu nhỏ quá không đủ lớn để cưng trôi tuột đi rồi cưng khóc ầm ĩ lên làm dì út chạy vào hốt hoảng la khi út thấy Mom đẻ rồi út gọi cảnh sát. Đâu có ma nào biết là Mom có bầu, mà út cũng chẳng hề hỏi vì sao Mom bỏ cưng vào bồn cầu mà giật nước!

Bố tôi là giáo sư dạy văn chương
Mẹ tôi là giáo sư dạy văn chương
Mọi người lễ độ chào khi gặp ổng bả
Vậy mà bả chửi tôi là
Đồ đĩ chó!

Mom ghét cưng khóc nhè nên vả mồm cho nín. Đó là lý do tại sao cưng sợ nước và không hề khóc. Ngay cả trong buổi chiều lúc mình còn ở Atlanta, cưng về nhà gõ cửa dưới mưa tầm tã như con chim non ướt rũ. Mà lúc đó thì Mom đang bận mần tình với thằng cha mà Mom bắt cưng kêu “bố “, hổng phải đâu, hông phải thằng “Moriss đười ươi” mà là thằng “Jame mặt khỉ”. Cái thằng khốn nạn đã cuỗm sạch tiền nong dành dụm của hai má con mình rồi bỏ mặt hai đứa đứng chờ thê thảm ở phi trường cho tới lúc Mom tuyệt vọng biết rằng gã chẳng bao giờ trở lại…

Bà ngoại chửi đồ đĩ chó khi mom đẻ
Thằng bố cưng chửi đồ đĩ chó khi chả biết mom dính bầu
Mọi người chửi đồ đĩ chó khi mom bỏ nhà đi bụi
Cưng chửi đồ đĩ chó khi mom ngăn cưng ngủ với trai, rồi
mom cũng tự chửi mình
đồ đĩ chó
khi cưng bỏ nhà đi biệt

Mom ngạc nhiên thấy cưng không đánh trả khi mom vả mặt cưng như ngày xưa mom vả lại bà ngoại khi bả vả mom. Bả muốn đập chỗ nào cũng được trừ cái bản mặt. Mom tát trả mạnh đến nỗi con mắt trái bả phọt văng mất. Cả nhà đổ xô đi tìm mà không thấy mãi tới hôm sau con Ki không dưng giãy chết, rồi cha thú y thấy con mắt bả kẹt trong cổ họng nó.

“Đồ đĩ chó”, “Đồ đĩ chó”, “Đồ đĩ chó”
Tôi tập phun nó ra hàng trăm lần
Tôi tập phun nó ra hàng ngàn lần
Tôi tập phun nó ra hàng chục ngàn lần
Rồi thấy cũng êm tai, dịu dàng như lần đầu
đời gọi “mẹ ơi” hay “bố ơi” hay “cưng ơi”
hay “dấu yêu ơi”

Mom bỏ cưng trong xách tay, đi qua đi lại trên cầu I90 hằng đêm.
Nước chảy tối thui cóng lạnh ì oạp dưới dạ cầu mà gió thì giàn giụa mặt. Mom nghĩ nếu thả cái xách tay xuống đó chắc chẳng ma nào nghe cưng khóc, và Seattle là nơi tuyệt đẹp để chôn kín cưng. Nhưng biết phải trả lời làm sao nếu có ai đó hỏi về cưng, nên Mom dời nhà về Texas, mà ở Texas thì chẳng thấy sông suối gì, rồi cưng lặng lẽ lớn lên.

Mỗi sáng cưng đẩy Mom xuống phố trên xe lăn thấy đời trôi trì độn khi cưng bỏ Mom lại “Vườn Già” mà hôn tạm biệt để đi làm.

Trời ạ, sáng nay Mom ngó sững “đồ đĩ chó” trong gương.



“BITCH”

I was not angry when you called me that. I was just surprised why it took you twenty years to shoot it out. I could see that word grew as big as a fist in your stomach for ten years, then it moved to your heart and grew as big as a watermelon and stayed there for seven years, then moved up to your throat, then your mouth for another three years. I could see how difficult it was when you carried it around.

The first time I was called so when I was 6
a naughty girl tried to take away my doll
I pulled her hair until she cried
and let go my doll
so she called me
BITCH.
I thought it was a miracle that you finally could spit it out, the
first sound that I ever heard from you. But it was not a miracle at all
the first time your voice came to this world as I put your tiny and
bloody body into the toilet, and flushed. Water could not drain you
down that little hole and you cried. You cried so loud that my sister
rushed into the bathroom and screamed as she found I had just gave
birth to you, and she called 911. Nobody knew that I was pregnant and my sister never asked me why I flushed my daughter in the toilet.
My father was a literature professor
and my mother was a literature teacher
people greeted them “professors”
as my parents walked by
and she called me
BITCH.
So, I hated your crying and slapped you until your mouth shut. That was
the reason why you are so afraid of water and never cry. Even in the
evening when we were in Atlanta. You came home under the rain and
knocked at the door like a small bird shaking in wet. But I was having
sex with the man I had you called “dad;” No, not “Morris the gorilla”
but “James the kid.” The guy that took all of our savings and left us
waiting at the airport until I figured it out that he would never come
back.
Your grandmother called me bitch when I had you
your father called me bitch when he knew I was pregnant
people called me bitch when I ran away from home
you called me bitch when I forbid you to have sex with your college
boyfriend, and
I called myself bitch when you got away.
I was amazed that you did not hit me back when I slapped you on the
face like the way I slapped back your grandmother as she attempted to
hit my face; She could hit me anywhere but the face. So I slapped her
so hard that her left eye popped out and we could not find it until
the next day when our dog dropped dead and the veterinary doctor found
it in the dog’s throat.
“Bitch”, “bitch”, “bitch”
I practiced saying it for a hundred times
I practiced saying it for a thousand times
I practiced saying it for ten thousand times
and I found it as smooth and as lovely as the
first time I ever said “mommy” or “daddy” or “dear” or “honey”.
I carried you in a handbag and walked through the I90 bridge every night. The water was so dark and cold. I could hear the wave roared and feel immense wind blew. I thought nobody would hear you cry if I dropped the handbag and Seattle was a beautiful place to bury you. But how I would explain if people asked about you so I moved to Texas. But there I could not find a river, and you grew up.
Every morning you push me around the downtown
on the wheelchair life goes slowly as you drop me off
at “The Garden Club,” kiss me goodbye “good day mom”
and leave for work. I saw “the bitch” in the mirror this morning.

TÔN THẤT PHƯƠNG

bài đã đăng của Tôn Thất Phương


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)