Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 06, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Tim đảo

 

1.

Suốt nhiều ngày, nhiều tháng, nhiều năm, những thiếu nữ mắc bệnh điên vẫn đi về dật dờ dưới chân ngọn hải đăng. Mắt họ nhìn ra phía biển. Cái nhìn phóng xa ngoài không gian một lòng vực sâu hun hút và luôn gầm gào sóng.

Mấy cán bộ trạm hải đăng trở nên vô cảm trước chuyện này.

Một ngày nào đó, những chiếc thuyền có buồm đỏ thắm trở về. Em mong! Nó sẽ chở trên đó những chàng trai ủ thơm tho như quanh năm ướp nước hoa đô thị. Những chàng trai hào phóng, túi mang đầy sách, tai luôn đeo headphone và áo quần sạch tinh tươm. Họ biết đọc sách và nói chuyện, ứng xử như người trong sách, về tình yêu, về cuộc đời, về mọi thứ, không mảy may thô kệch và sàm sỡ như đàn ông ở đảo. Họ sẽ ngồi quây quần và hát những bài ca buồn. Những bài ca về những chuyến viễn du. Nỗi buồn xa lắm, em không sao với tới. Tiếng hát và ca từ của họ chập chùng lạ lùng cuộn trong tiếng sóng.

Một ngày nào đó…

 

2.

Tim đảo ở đâu? Những người điên vật vờ đi tìm tim đảo.

Mấy tháng trước, đảo có người ngộ chữ. Một xứ không trường học, không người tinh thông chữ nghĩa bỗng dưng có người ngộ chữ, phát bệnh điên. Lạ. Người ta hướng mắt lên ngọn hải đăng đang quét chậm rãi những vệt sáng trên nền đen của trời đảo đêm âm u. Cứ vài chục giây một chu kỳ vòng tròn quét ngang vòm trời. Tiết điệu chậm chạp và đều đặn vô thanh ấy cứ xóay vào trời đêm một nỗi buồn tiều tụy. Những cuộn mây chùng thấp. Ánh sáng xuyên qua tất cả. Thi thoảng có tiếng còi hụ xa xa. Bên dưới là vực đá ầm ào sóng. Khiến đảo như đang mòn đi, đang bị rút kiệt từng ngày. Hay đang trôi đi dập dập duềnh trên một dòng sóng lớn.

Người ta nhìn lên ngọn hải đăng. Đôi mắt u buồn. Một trăm năm nay, từ khi bọn người Pháp đặt chân đến đây và xây hải đăng canh biển, những tia sáng kia đã quét lên nền trời một chu kỳ chậm chạp như thế. Nó đồng lõa với những tuyệt vọng cứu rỗi hay đơn điệu của kiếp sống. Và những đàn bà đầu tiên trên đảo là những kẻ bị hãm hiếp. Dưới chân ngọn đèn và dưới chu kỳ quay của những nhát sáng khoét vào trời đêm ấy. Hậu sinh và sản phẩm của sự giao phối dã man kia là những mái nhà thấp lè rè. Là những ánh mắt thống khổ luôn nhìn về phía đỉnh hải đăng. Họ có cái nghênh nghênh vừa hiếu kỳ vừa hiếu chiến của kẻ đi khai hóa văn minh và cai trị lại vừa mang dòng máu hoảng sợ, u buồn và điên dại ê chề của kẻ bị trị yếu đuối luôn tìm cách để vượt thoát số phận mơ hồ. Họ nhìn nhau mỏi mệt và hoài nghi. Hoài nghi ngay cả gốc gác của mình.

Đêm sao. Một bầu trời rối bởi những vệt, luồng sao. Và một mặt biển rối bởi tàu bè đánh cá luôn phả lên biển những vệt đèn lấp lánh. Gió. Cái thành phố trên trời và dưới đất như chập chùng và nối vào nhau.

Ánh sáng miệt mài quét lên nền trời thẫm đen. Bén như một nhát dao ngọt.

Ai đó nói trời sắp bão. Không tin. Không dưng tháng năm lại bão!?!

Người điên nói:

Em tin con bướm hoang dập dờn trên mặt sóng biết được bến bờ của chúng. Chúng sẽ không dễ dàng trôi vào bụng cá chim nghịch ngợm và hung dữ không yên phận thủy sinh mà cứ lao ngang mặt biển từng đàn. Chúng sẽ chết vì lưỡi câu, những mắt lưới hay ná của những thợ săn biển nghịch ngợm? Chúng sẽ nuốt bọn bươm bướm sóng trên đường những cánh mỏng manh kia du ngọan từ đảo này sang đảo kia. Em vốn tin những cánh mỏng kia sẽ không chết. Bươm bướm sóng sẽ không chết. Và đầu sóng đại dương luôn lấp lánh những chớp tắt muôn màu.

Em tin!

 

3.

Ngộ chữ. Đó là chứng bệnh mới của thiếu nữ trên đảo. Những tay nhân viên hải đăng lập tức viết vào bản sắc lệnh trình lên chính quyền đảo: không cho du khách mang sách cấm lên đảo. Nhưng thế nào là sách cấm thế nào là sách không cấm? Cánh buồm đỏ thắm là cuốn sách đẹp đấy chứ. Sao vẫn có thể làm cho con X xóm Cồn ám ảnh nổi điên đến vậy? Chứng mộng mơ làm cho cô ả suốt ngày chỉ biết ngồi trên mép sóng vẫy chân nhìn ra khơi xa chờ đợi và hát những câu vô nghĩa. Vì sao xanh của A. Daudet là tác phẩm đẹp đấy chứ, sao vẫn làm cho con B. mơ mộng xóm Cá nổi mát lên như người mộng du đến vậy? Nửa đêm, người ta vẫn gặp nàng đi lờ nhờ dưới bãi sậy và ngửa mặt lên trời chờ đợi, than khóc. Kể cả trong sáng một cõi hồn Nga buồn xa xăm trong Ivan Bunin, những khắc khoải muộn phiền trong J.D. Salinger, Jean- René Huguenin hay sự hồn nhiên đại trước vũ trụ trong Saint-Exupéry… Tất cả đều có thể làm cho những thiếu niên mơ mộng trên hòn đảo này hoang tưởng hoặc phát điên.

Chúng ta không thể tiêu hóa nổi những cuốn sách nội trợ quá cầu kỳ khi nguyên liệu của chúng ta chỉ có cá và nước biển. Tất cả phụ nữ chúng ta đang chờ đợi gì ở sách vở? Một sự hoài nghi hay trông chờ? Một sự tuyệt vọng hay nổi lọan chống lại tất cả đàn ông trên hòn đảo cô độc này?

Một hòn đảo người già thì tỉnh người trẻ thì điên. Thật bản thân nó cũng không rõ mình sẽ trôi về đâu.

Nguy cơ về sự diệt vong bắt đầu. Sự điên lọan đang bứng chúng ta khỏi mặt đất. Chúng ta phải cấm tất cả những du khách đi du lịch mang theo sách vào đảo. Tất cả giấy bút và sách đều phải bỏ lại trên tàu và lái ra neo giữa biển cho đến khi kết thúc chuyến đi thì mới đánh tín hiệu cho tàu vào. Và cấm. Tuyệt nhiên cấm. Một điều cấm nữa là không nên cho chúng (du khách) hát hò trên bãi biển với trống, đàn guitar và những chiếc amply, dàn karaoke… Những bài hát buồn, những tâm tình đô thị hay cả những bài ca trong sáng ủy mị sẽ giết chết tâm hồn chưa ô nhiễm của chúng ta.

Chúng ta xa lạ trước những điều sách vở và âm nhạc mang lại. Chúng ta sẽ giữ lấy nỗi buồn sự kiêu hãnh của những kẻ chinh phục đảo hoang này và những mất mát đã qua. Chúng ta không thể nào bị đầu độc bởi những nỗi hoang mang bọn người kia mang lại.

Việc cuối cùng, hãy ném tất cả kho sách có trên đảo ra biển khơi. Sóng sẽ mang đi vào đáy đại dương và chìm quên như chưa từng hiển hiện và gây nguy khốn cho sự hoang dã thuần khiết trong tâm hồn người.

Đảo sẽ bình yên.

Sau lệnh cấm ấy. Chúng ta sẽ chấp nhận một điều hiển nhiên: cộng đồng sẽ êm ấm với nhau. Những vị khách sẽ không bén mảng đến đây nữa. Chúng ta không xài tiền và dùng đến đơn từ vì tất cả đều có chữ nghĩa. Chúng ta quyết tâm quay trở về cõi miền hồn nhiên sơ khai nhất. Chúng ta không nuông chiều một nền văn minh của thế giới lưu lạc này.

 

4.

Buổi chiều. Ngay trước giờ bật đèn hải đăng, tay trạm trưởng đã cào tất cả những dấu vết của chữ trên những bộ máy ICOM bắt sóng định vị, cạo cả những vệt sơn chữ trên dàn điều khiển hải đăng và những contact của ổ điều khiển điện. Tất cả chữ nghĩa dần biết mất trên đảo hải đăng này. Kể cả chữ trên bình sạc ăc-quy. Từ này người ta sẽ điều khiển mọi thứ bằng thói quen, kinh nghiệm và bản năng chứ không bằng thông tin, ký tự. Ngay cả những bộ áo quần có in chữ cũng được mang ra đốt cùng với những trang kinh Phật, Chúa, những bài thơ cha ông họ tặng nhau hay những di chúc buồn rầu mạc khải nguồn gốc của họ. Tất cả biến mất trong một buổi choạng vạng. Trời trong. Không sấm sét. Trời đất cũng vô tư dửng dưng trước sự việc mà loài người đang muốn tự động quyết định lấy cuộc đời mình.

Điều lệnh được ký giữa trạm trưởng hải đăng và đại diện chính quyền đảo. Người ta chở ra hàng tấn sách gom góp bấy lâu nay qua nguồn ba- lô của du khách làm kho tàng bây giờ bị đào xới mang ra đốt cả. Kể cả những cuốn sách nhật ký ghi lại những trận hãm hiếp (hay chinh phục?!) rùng rợn trong lịch sử của cha ông họ. Những trận hãm hiếp chỉ dẫn nguồn gốc cộng đồng đầy buồn thảm và không cưỡng được của định mệnh, lịch sử để có mặt họ trên đời.

Màn đêm buông xuống. Hòn đảo rực lên bởi ngọn lửa của đám thiêu chữ. Những thiếu nữ mơ màng và điên loạn nhảy múa quanh đống lửa và hát những bài tình ca, nói những câu chuyện mà họ đã đọc được từ trong những trang sách buồn thảm, tình mộng và kể cả triết luận. Tất cả hướng họ về chân trời xa thẳm của mơ mộng và tuyệt vọng. Họ hát và lẩm nhẩm những nỗi buồn khi đứng trên vực sóng nhìn ngày tháng trôi ngòai khơi cùng những mỏi mòn.

Chẳng biết chờ đợi gì. Chẳng biết tìm kiếm gì. Giấc mơ của loài hải âu là tiếng sóng. Giấc mơ của tôi không xanh màu biển. Giấc mơ của tôi là loài rong trôi dập duềnh tìm tim đảo…

Những bài hát như thế cất lên bên vùng lửa cháy rực và dần loang ra thành khoảng rộng. Người ta phải dùng đến nước biển để dập bớp một ít vì nguy cơ đống sách kia cháy hết, cộng với gió biển thì hòn đảo sẽ thành than trong đêm ngay. Năm nhân viên trạm hải đăng đã lao vào lửa để dùng áo dập tắt, tay đại diện chính quyền phải hạ lệnh những chàng trai vai u thịt bắp quanh năm quen vật lộn với sóng vác nước biển dập tắt ngọn lửa hung hãn đang muốn thiêu rụi đảo hải đăng này.

Sách mà họ móc được dưới đống tro tàn hừng hực kia là chín cuốn in bằng những lọai giấy khó cháy. Tất cả chỉ bị cháy rụi phần bìa và tên tác giả. Còn nội dung sách và chữ nghĩa vẫn còn nguyên.

 

5.

Lửa không cháy hết được thì chúng ta sẽ dùng đến nước. Hãy cho chúng vào bao và cột sọt đá nép ra vực sâu ngoài kia. Lòng vực vô đáy. Chúng sẽ chìm xuống. Và những thiếu nữ của chúng ta sẽ thôi mơ mộng. Những thiếu niên của chúng ta không còn áy náy về lịch sử, quá khứ và mặc cảm lẫn tủi nhục giằng xé nữa. Hãy ném chúng ra khơi. Ném chúng vào cõi rỗng của mặt đất, của địa cầu. Chúng ở lại với hỗn mang và làm thông điệp cho một sự khước từ văn minh của chúng ta! Tay trưởng trạm hải đăng thốt lên như một vị pháp sư bên túi sách mười cuốn rúm ró cháy nham nhở.

Buổi tối. Khi ngọn hải đăng quét trên nền trời với chu kỳ 19 giây một vòng ba chớp, họ trở về trạm sau khi yên tâm khối sách đã được nép vào vực biển vô đáy. Họ hân hoan và trút bỏ gánh nặng truyền kiếp. Họ tin vào sự trong sạch sau những việc làm lạ lùng kia. Đó là một lễ nghi cứu sống và duy trì cộng đồng.

Người điên không còn nhảy múa dưới chân hải đăng. Những cô gái nằm ngủ ngoan lành không chờ đợi. Chỗ của các cô nằm sáng lấp lánh. Áo các cô trắng và tỏa ra một quầng hào quang soi lên nét mặt bình yên và buồn bã. Không còn điều gì vướng bận. Cô A xóm Cồn, cô B xóm Cá, cô C xóm Vực… Tất cả đều thơm tho và phát sáng như loài rong biển rực lên trong sóng những sớm mai nắng lên yên bình. Và họ mỏng manh như những cánh bướm bay chập chờn ngoài khơi xa. Họ sẽ nhận lấy sứ mạng duy trì cộng đồng này như bao đời đàn bà khác của đảo. Không biết óan trách hay đợi chờ. Không biết hỏi đòi điều gì khác. Họ sẽ sinh con cho những chàng trai vai u thịt bắp những đứa con trai, con gái đen nhẽm và truyền cho con gái bản năng không chờ đợi không hỏi đòi, truyền cho con trai bản năng lao vào phụ nữ như lao vào những cột sóng trong giông bão để tự cứu mình thoát khỏi nỗi sợ và mục đích tối hậu là truyền giống cho muôn đời sau. Và những cô gái tiếp tục bước qua trước những cán bộ hải đăng để nghe quở về thời thiếu nữ tươi đẹp ra đi. Họ sẽ ngoại tình và sinh ra những đứa con đầy bí mật nguồn gốc mà chính họ cũng không giải thích nổi. Họ sẽ thèm thuồng và cúi đầu trước ống kính những du khách xa lạ quanh năm ướp đầy mùi nước hoa và cái nhìn xoi mói đô thị văn minh. Họ sẽ biết ngửa tay xin tiền sau mỗi pô ảnh kỷ niệm với du khách xa. Họ không có nhu cầu đọc sách nữa. Họ phải tập thói quen và tập quán mà ở đây cần đến. Và họ không kể chuyện cổ tích cho những trẻ nhỏ. Câu chuyện họ nói với hậu sinh sẽ là câu chuyện buồn của những loài cá bị cánh lưới số phận bủa vây, truyền kiếp…

Và cuối cùng, họ sẽ mang những bí mật ấy ra đi.

 

6.

Bãi cá. Sáng lên một quầng cầu vồng. Người đảo đổ xô ra mép vực. Triều lên. Một con cá Ông lớn như tảng đá đã chết nổi lềnh phềnh bốc mùi hôi khủng khiếp. Mọi người phải dùng đến cây buộc neo để xích, kéo thân thể trương phình của nó vào bờ. Cá thiêng. Linh ngư. Chính loài cá này đã cứu vớt dân đảo nhiều lần gặp bão khơi xa. Chính nó đã cứu sống nhiều đàn ông thoát cơn phong ba trên biển. Trước vị thần biển, họ thắp nhang sụp lạy. Một nghi lễ bắt đầu từ buổi bình minh. Những tiếng khóc lóc thảm thiết. Rõ ràng trời không giông nhưng lắm mây đang báo một điềm rủi. Mây trên trời cuộn thành từng vòng bạc như khăn tang. Và ngọn hải đăng bỗng dưng vụt tắt từ khi trời chưa kịp sáng. Hai bóng đèn báo hiệu đã cháy hết trong một lúc. Bầu trời bức như muốn vỡ.

Hãy đến đây!

Người đàn ông trưởng trạm hải đăng gào lên và ngất lịm. Khi đoàn người dùng cuốc, xẻng và dao lóc toàn bộ số thịt của Ngài cá Ông ra để trả về biển cả, bộ xương chất đống dài như đống cũi khổng lồ kia bỗng hé mở một bí mật: bên trong khoang bụng của Ngài là một sọt đá nặng. Xuôi xuống phía bao tử Ngài, một túi sách mười cuốn cháy dở, được bao bọc bằng một loại chất nhờn không tiêu hủy, ướt lẹp nhẹp và còn nguyên vết cháy. Mười cuốn sách không cháy được trong lửa từ hôm trước. Đó là mười cuốn lịch sử phả hệ của mười nhánh họ khai sinh ngọn đảo.

Sách không còn tựa đề. Không còn tên tác giả hay ngày tháng được viết ra. Và không còn chữ trên những thớ giấy nữa. Tất cả nhầy nhụa và xóa trắng như vẻ mặt những con người buồn thảm trong buổi sáng mù mây hoang lạnh ấy.

 

06-2006

bài đã đăng của Nguyễn Vĩnh Nguyên


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)