- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Trở về nhà

 

trần tuệ quân chuyển ngữ từ nguyên tác Heimkehr

 

 

 

Tôi đã trở về. Tôi tản bộ qua sân và nhìn xung quanh. Đây chính là sân nhà của cha tôi. Vũng nước vẫn nằm đó. Những đồ nghề cũ, không dùng nữa nằm ngổn ngang làm trở ngại đường lên bậc thang. Con mèo đang phục kích cái gì đó trên hành lang. Một tấm vải rách từng quấn quanh cây gỗ đang phất phơ trong gió. Tôi đã đến. Ai sẽ ra chào mừng tôi? Ai đang đợi phía sau cửa bếp? Làn khói đang vờn vẽ trên mái nhà, cà phê cho bữa ăn tối được nấu sôi. Ngươi có thấy dễ chịu, ngươi có cảm thấy như ở nhà không? Tôi không biết sao tôi rất bối rối. Đây đúng là nhà của cha tôi, nhưng mọi vật nằm cạnh nhau một cách lạnh lẽo, như thể chúng đang bận bịu với những suy nghĩ riêng tư, những điều mà tôi một phần đã quên, một phần đã không bao giờ biết. Chúng có lợi gì cho tôi, chúng là gì đối với tôi và tôi là gì đối với cha tôi, đứa con trai của một lão nông dân? Và tôi không dám gõ lên cửa nhà bếp, tôi chỉ nghe trộm từ xa, tôi chỉ đứng từ xa nghe trộm để không ai có thể bắt quả tang tôi. Và trong lúc tôi nghe trộm từ xa, tôi không nghe được gì cả, chỉ nghe được một hồi chuông đồng hồ, hoặc tưởng như mình có lẽ đã nghe tiếng chuông vọng từ thủơ ấu thơ. Những gì xảy ra trong nhà bếp là những bí mật mà những người cư ngụ ở trong đó giữ kín đối với tôi. Kẻ nào càng ngần ngừ trước cửa càng lâu, thì kẻ đó càng trở nên xa lạ. Bây giờ nếu như có người trong nhà mở cửa ra và hỏi tôi thì sự thể sẽ như thế nào? Chính tôi trở thành người che đậy những điều giấu kín của mình!

bài đã đăng của Franz Kafka