- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Nấm

 

 

 

Suốt đêm, rất
Trắng, kín,
Rất lặng lẽ

Những ngón chân, những chiếc mũi
Bám lên đất màu,
Đoạt lấy không khí.

Không ai trông thấy bọn ta,
Cản ngăn, khai báo bọn ta;
Những hạt nhỏ nhường chỗ.

Những quả đấm mềm cứ mãi
Nâng những cây kim,
Lớp lá rậm,

Ngay cả mặt bằng.
Những búa, những sừng bọn ta,
Không tai không mắt.

Tuyệt nhiên không tiếng nói,
Mở dần vạch nứt,
Lách vai qua lỗ hổng. Bọn ta

Ăn kiêng bằng nước,
Bằng mảnh vụn bóng râm,
Bề ngoài lạnh nhạt, đòi hỏi

Ít hoặc không hề.
Thật nhiều bọn ta!
Thật nhiều bọn ta!

Bọn ta là tủ, bọn ta là
Bàn, bọn ta nhu nhược,
Bọn ta ăn được,

Dù vậy bọn ta
Cũng thúc cũng đẩy.
Bọn ta nhân giống lên:

Trước trời sáng bọn ta
Sẽ thừa hưởng mặt đất.
Bọn ta đặt chân vào cửa đây.
 

13 tháng 11, 1959

 

 

 

.

bài đã đăng của Sylvia Plath