- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Ở đó có địa đàng?

 

 

 

Làm sao mi có thể thấy mi được. Mi không phải là đích thực. Mi chưa bao giờ tồn tại đúng nghĩa. Mi chỉ là một ý niệm mơ hồ nào đó.

Trên hành trình truy tìm bản thể của mi không có một ai đồng hành, mi đừng hi vọng vào một kẻ song trùng nào đó. Mi hoàn toàn cô độc. Mi lang thang trên những sa mạc hoang vu, mi lạc lối trong bùn lầy và rừng rậm. Đừng tin rằng một ngày mi sẽ thấy mi. Đó chẳng qua chỉ là sự ngụy tạo của cái hi vọng cuối cùng đang ngự trị trong mi.

Cứ cho rằng mi là một ý niệm, một ý niệm mơ hồ có khát vọng khám phá. Nhưng mi hoàn toàn lạc lối. Mi luôn cho rằng trên đời này có sự thật. Vậy ta hỏi mi sự thật là cái gì. Có nhiều sự thật hay là chỉ có một sự thật duy nhất. Nếu như có nhiều sự thật cùng tồn tại một lúc thì đâu là chân lý. Nhưng dù chỉ một sự thật tồn tại thì mi cũng đừng ảo tưởng mi sẽ thấy nó. Người ta sẽ lấp liếm nó đi. Người ta ở đây là ai ư? Họ là những con vẹt biết nói trong vườn địa đàng ở đó. Mi cho rằng ở đó không có địa đàng? Ở đó có rất nhiều địa đàng, những địa đàng trong sương mù. Mặt trời ở đó không đủ nhiệt lượng cho việc giải tán sương mù. Địa đàng ở đó lúc nhúc những dối trá ẩn mình trong lớp sương mù dày đặc bao phủ. Mi đến đó đi, trên hành trình đi tìm bản thể mi sẽ phải đến đó. Mi sẽ cúi xuống uống thứ nước đục ngầu của dòng sông đỏ. Một dòng sông to lớn và tụ đọng. Một dòng sông không bao giờ chảy. Người ta đã đào xới nó, lật tung nó bằng những lời nguyền hôi thối. Nhưng người ta không cho nó chảy. Uống thứ nước sông đó ngươi sẽ thấy bóng mình. Lở loét lắm.

Bước đi, mi cần bước đi. Bản thể của mi có thể sẽ ở phía trước. Mi không bao giờ thấy nó là một điều chắc chắn nhưng mi vẫn phải cứ hi vọng, hi vọng là lối thoát duy nhất của mi. Trên đường đi đến bản thể mi sẽ phải khám phá. Nhìn ra bản chất hay không, tất cả phụ thuộc vào lý trí của mi. Nhưng mi nên nhớ rằng tất cả mọi việc không phải như mi tưởng tượng. Mi sẽ hoàn toàn lạc lối khi mi tin vào con mắt của chính mi. Con mắt của mi chính là kẻ thù của mi, một kẻ đã gieo cho mi không ít phiền muộn. Mi cần phải chọc thủng chính đôi mắt của mi. Nó đang nhìn mi hoài nghi và lấm lét.

Nhưng mi không nhầm đâu, ở đó cũng có địa đàng. Đến đấy đi, có nhiều điều rất thú vị. Ở đó mi sẽ thấy tất cả đều là diễn viên, những diễn viễn được trang bị một cái khẩu trang làm bằng da trâu. Miệng của họ bị bịt lại và mi không bao giờ thấy được nụ cười của họ. Diễn viên trên sân khấu địa đàng đó, cuộc đời của anh ta được sắm rất nhiều vai diễn. Và một điều bất ngờ nữa là họ chỉ được đóng những thằng hề, những thằng hề mù lòa và câm điếc. Có thể rồi mi phải gặp những thằng hề đó. Họ sẽ chỉ lối cho mi đi đến với bản thể của mi.

Đầu tiên mi sẽ gặp một thằng hề trong số những thằng hề nhất. Hắn là một diễn viên cừ khôi. Tai hắn to và bụng hắn rỗng. Thổ hào sẽ nói cho mi biết đó là phật của họ. Rồi mi sẽ phải nói “A di đà phật” khi gặp hắn. Mi sẽ thấy vì hắn mà người đã dựng nên những chùa chiền tráng lệ. Máu cũng đã đổ rất nhiều vì hắn. Nhưng hắn không có tội. Mi hoàn toàn sai lầm khi cho hắn là một tội đồ. Hắn chỉ là một thằng hề, một diễn viên câm điếc được sắm cho một cái khẩu trang làm từ da trâu. Người ta dựng hắn lên rồi tôn vinh hắn. Người ta dựa vào sự ngông cuồng của ngôn ngữ để khoác cho hắn cái áo cà sa lấp lánh kim tuyến. Hắn chỉ là một hình nộm không hơn không kém. Hắn cũng đã từng đau khổ, những giọt nước mắt của hắn cũng đã chảy xuống, nhưng không đủ thấm vào đất. Lúc đầu người ta để hắn ngồi trên một đài sen, nhưng hắn than khóc, cuối cùng hắn được người ta treo trên một cây thập giá, cây thập giá đã được tắm máu của những chú cừu non tội nghiệp. Đấy chính là phật ở địa đàng đó.

Địa đàng ở đó có rất nhiều điều quái gở, nhưng mi không thể lý giải như thế nào là quái gở. Tất cả sẽ trở thành những chuẩn mực nếu mi cho đó là những chuẩn mực. Bước tiếp đi. Trên con đường đi đến với bản thể mi không có quyền dừng lại dù chỉ một phút giây. Nhưng mi không bao giờ đến được với mi đâu. Mi không tồn tại. Mi chỉ là một khái niệm rỗng, một làn khói mờ nhạt và không bao giờ có đủ sức mạnh để hiện rõ hình hài. Nhưng rồi mi vẫn cứ hi vọng. Mi nhìn vào những điều quái gở ở trên cái địa đàng này rồi hi vọng. Mi sẽ gặp một thằng hề thứ hai. Hắn không phải là một diễn viên cừ khôi nhưng hắn có một vai diễn rất khéo. Hắn cũng được đeo khẩu trang làm bằng da trâu và tất nhiên là hắn câm điếc. Những con chiên nhỏ bé sẽ nói cho mi biết đó là chúa của họ. Mi sẽ thốt lên rằng đó chỉ là một tên nghệ sĩ tồi. Họ sẽ nói với mi rằng hắn diễn rất khéo. Mi sẽ ngạc nhiên khi nghe họ nói họ đã rút gân của hắn và thay vào đó những sợi dây. Họ có thể điều khiển hắn một cách dễ dàng. Nói gọn lại hắn là một con rối, một con rối khổng lồ. Rồi họ treo con rối khổng lồ này lên một cây thập giá nhưng hắn đã gào khóc. Cuối cùng họ để hắn ngồi trên một đài sen thối rữa. Họ cũng dựa vào sự ngông cuồng của ngôn ngữ để khoác cho hắn một vòng hào quang. Họ soạn sẵn cho hắn những ngôn từ mà hắn phải nói dù rằng hắn câm điếc. Rồi nhiệm vụ của mi là phải tìm ra lời của thánh. Đó chính là chúa ở địa đàng này.

Mi sẽ không bao giờ thấy được mi. Mi đừng than khóc bởi mi chưa hề tồn tại. Mi khuyết vắng trên cái vũ trụ bao la này. Ở đó, địa đàng được làm nên từ những điều quái gở. Mi không hồ nghi nên mi không bao giờ thấy được bản thể của mi dù rằng mi nhảy xuống nước và quẫy đạp. Nước sẽ bắn tung tóe lên không trung bởi sức mạnh vùng vẫy của mi nhưng rồi mi vẫn cứ không tồn tại.

Hoài nghi chính là mấu chốt cuối cùng. Trên con đường đi tìm bản thể mi chưa bao giờ hoài nghi. Trên địa đàng của những phi lý, mi câm lặng thì mi không bao giờ thấy được mi dù mi có đứng trước một cái gương khổng lồ đi chăng nữa.

Nằm chắn lối đi của mi giờ đây là một hình nộm. Hình nộm được làm từ những lá cỏ khô. Mi tưởng hình nộm là một vật vô tri nhưng rồi mi nhận ra hình nộm là một minh triết. Minh triết nói rằng mi là một hạt bụi, một hạt bụi vương phải nhiều điều dơ bẩn. Mi cần phải gội rửa bằng lời của thánh và kinh của phật. Nhưng mi không bao giờ chạm được vào lời của thánh và kinh của phật. Bởi lời của thánh và kinh của phật chưa bao giờ tồn tại. Lời của thánh và kinh của phật sẽ xuất hiện khi mi hoài nghi, nhưng mi chưa bao giờ hoài nghi. Mi cần phải hoài nghi. Hình nộm sẽ nói rằng phật và chúa mà mi đã gặp ở trên địa đàng này chính là hắn.

Hình nộm, chúa, phật chỉ là một. Tất cả chỉ là một diễn viên kiệt xuất. Một diễn viên sắm rất nhiều vai với hàng ngàn phương thức cải trang. Một tên hề câm điếc.

Mi đừng hi vọng tìm ra bản thể của mi trên cái địa đàng ô hợp này. Về đi.

…………………………….nhưng đâu là lối về?………………………………………

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Minh Phong