- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Ngụ ngôn về con chó?

 

 

 

Tôi đi vào một cái ngõ và bắt gặp một con chó béc giê. Tôi tránh không nhìn nó, cố gắng bước đi một cách bình tĩnh, nhưng chính vì thế mà tôi không thể xác định được là nó có nhìn tôi hay không. Nỗi sợ hãi khiến tôi hình dung ra trường hợp tồi tệ nhất. Đôi chân tôi run run, tôi chỉ chực chạy.

Một con ruồi từ đâu bay đến, lượn vo ve trước mặt tôi; nó thực sự khiến tôi cảm thấy phiền nhiễu và ghê tởm. Con béc giê, thật khốn nạn, cảm thấy hứng thú với con ruồi, đã quay đầu lại và đuổi theo tôi. Tôi cảm thấy khổ sở, nhưng vẫn nín thinh và cố gắng bước đi thận trọng. Chỉ cần tôi nhẫn nại, mọi chuyện sẽ qua thôi. Nhưng tôi có thể nhẫn nại đến chừng nào đây? Điều ấy có thể chẳng phụ thuộc vào tôi. Hơn nữa, nếu tôi chẳng nhẫn nại được thì liệu tôi có thể làm gì? Mở miệng ra van xin con ruồi? Hay van xin con chó? Sẽ chẳng có con nào hết, cả ruồi và chó, có thể hiểu được lời van xin của tôi. Sự thật là như thế.

Con ruồi càng lúc càng trở nên táo tợn, nó đậu lên mõm con chó, đợi đến khi con này hộc lên, nó lại cất cánh bay vù lên và lượn quanh đầu tôi. Tình thế này diễn đi diễn lại vài lần khiến tôi nghi ngờ; phải chăng con ruồi và con chó đã đồng loã với nhau trong trò chơi này, cốt để mà làm khó cho tôi. Chẳng hiểu sao tôi nghĩ đến Satan và Chúa. Chúng đối xử với tôi y như hai kẻ này vậy.

Nhưng trò đùa dai của con ruồi đâu chỉ có thế thôi. Có lẽ quá thất vọng vì không thấy con chó nhảy xổ lên mặt tôi, nó bắt đầu lượn lờ một cách thận trọng trước mõm con vật, nhanh nhẹn tránh những cú táp. Và mỗi lần con chó nhe nanh, há mõm, cử động thân mình là mỗi lần tôi run rẩy. Nhưng nỗi sợ hãi này thật vô ích; tôi nhanh chóng nhận ra, giờ thì tôi đã tách biệt được cặp ruồi – chó, và chỉ cần nhẫn nại bước đi từ tốn, chẳng mấy chốc mà tôi có thể được tự do.

Tôi chẳng ngờ được, con ruồi khốn kiếp không có ý định buông tha tôi. Nó thấy thú vị gì ở cái thân tôi đây? Tôi chẳng làm sao mà hiểu được suy nghĩ của một con ruồi. Khi nó bay đến lần thứ hai, lượn cái thân hình ghê tởm vù vù bên tai tôi, nó thực sự khiến tôi nổi giận. Tôi vung tay xua nó đi, nhưng cử động của tay tôi sao quá vụng về. Con ruồi cứ vậy lượn qua lượn lại trước mặt tôi với đầy đủ vẻ giễu cợt, rồi bất thình lình, nó lao thẳng vào lỗ mũi bên phải của tôi. Hành động đột ngột này khiến phản ứng của tôi trở nên hoảng loạn; tôi xì mũi liên tục, và khi con ruồi bắn ra ngoài, tôi vung chân tay loạn xạ để xua đuổi nó. Và mới bất ngờ làm sao, cái chân khốn khổ khốn nạn của tôi đã vô tình sút phải con chó, lúc bấy giờ đang háo hức đuổi theo để đùa giỡn với con ruồi. Giờ còn gì để mà thanh minh với mày đây, hỡi chó? Chẳng có gì. Và con chó, như thể đã chờ đợi cái lí do này từ lâu lắm rồi, hăm hở lao vào tôi.

Trời hỡi, chỉ là một con chó và một con ruồi mà sao khiến tôi khốn khổ đến vậy?
 

2009

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhật Minh