- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Thư cho bé sơ sinh

 

Tặng Từ Dũ

 

Khi em cất tiếng khóc chào đời
Anh đại diện đời chào em bằng nụ cười
Lớn lên nhớ đừng hỏi tại sao có kẻ cười người khóc
Trong cùng một cảnh ngộ nghe em!

*

Anh nhỏ vào mắt em thứ thuốc màu nâu
Nói là để ngừa đau mắt
Ngay lúc đó em đã không nhìn đời qua mắt thực
Nhớ đừng hỏi vì sao đời tối đen!

*

Khi anh cắt rún cho em
Anh đã xin lỗi chân thành rồi đó nhé
Vì từ nay em đã phải cô đơn
Em đã phải xa địa đàng lòng mẹ.

*

Em là gái là trai anh chẳng quan tâm
Nhưng khi em biết thẹn thùng
Sẽ biết thế nào là nước mắt trong đêm
Khi tình yêu tìm đến.

*

Anh đã không quên buộc étiquette vào tay em
Em được dán nhãn hiệu từ giây phút đó
Nhớ đừng tự hỏi tôi là ai khi lớn khôn
Cũng đừng ngạc nhiên vì sao đời nhiều nhãn hiệu.

*

Khi em mở mắt ngỡ ngàng nhìn anh.
Anh cũng ngỡ ngàng nhìn qua khung kính cửa.
Một ngày đã thức giấc với vội vàng, với hoang mang.
Với những danh từ đao to búa lớn.
Để bịp lừa, để đổ máu đó em.

*

Thôi, trân trọng chào em, mời em nhập cuộc.
Chúng mình cùng chung số phận con người.

ĐỖ NGHÊ
[Trích Nguyệt San Tình Thương, 1965]

bài đã đăng của Đỗ Nghê


1 Comment (Open | Close)

1 Comment To "Thư cho bé sơ sinh"

#1 Comment By đứa bé On 21 January 2010 @ 10:39 pm

bài thơ hay quá. Phơi xương trắng hếu nhưng lại đẹp. Con người, vẫn chỉ là 2 chữ con người. Có phải, tất cả đẹp xấu có không đều bắt đầu và kết thúc từ 2 chữ vội vàng này ?
Một bài thơ hay. Khâm phục ĐỖ NGHÊ.