- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Trời cuối đông ui ui

 

 

 

kết một chiếc bè
thả ra ngoài ngõ ba
chở theo một con cua đồng
ba con tôm nhỏ

mấy củ sắn củ khoai
gởi mười cung chín suối cô hồn

trời cuối đông ui ui
chập chà
chập choạng
mơ hồ địa phủ với dương gian
lẩn quất đâu đây
ngưu đầu
mã diện

người chết thì không nói được
người sống thì nói không ra đường
cuối cùng
ai cũng bâu vào nói về người chết
hậu xỏ xiên

đến kỳ văn hóa nghĩa trang

mẹ kêu vào nhà
rót trà bái tất
thôi thì cụ đã già
tính đường về đất
săm soi sửa soạn buổi nghe kèn
nén lòng lạy quanh
mươi phương thổ địa

lạy ông đầu roi
lạy đám say cuối xóm
chết còn có người khiêng
lạy đám giữ trâu
lạy đám ăn mày xóm rừng
đừng dắt trâu vào ỉa trên mồ trên mả

trời cuối đông ui ui

nợ đến ngày đáo hạn
năm dài mười ba tháng
tiền đòi không được
trên tay còn mớ đô la âm phủ

thêm một lời chúc an lành
reo lên trong máy
lời mừng như chuyện dị đoan
bực mình chẳng biết làm gì
xách cây súng hơi ra đường
bắn cho hết đạn

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Thiên Thị