Tôi đi trong cơn mưa
Dãi dầu nắng gió rồi cũng ướp mình ướt thẫm
Tùy biến bản thân trong một lượn vòng chầm chậm
Năm này rồi, tôi bỗng khác năm xưa.
Toan tính giăng lúc dày, lúc thưa
Tôi hồi đó quăng mình trong cảm xúc
Giằng xéo, trở lật, bủa vây, hồi phục
Giờ lại cứ muốn lột mình như con rắn lột da.
Tiếng hát ngân phía gần, phía xa
Lột cho trắng ra, tôi ngồi trong bóng tối
Tiếng hát xuyên bôi, mù lòa tôi đưa với
Phủ lên mình khỏi cái vừa lạnh vừa tối tăm.
Tiếng hát êm trong cứ ấm âm thầm
Laa, laa, laa, laa, nó cợt cười, run rẩy
Trắng sáng như mây, trong bóng tối của con người đầy dẫy
Tôi mỉm cười, dẫu chẳng bao giờ còn thấy…
Sống như một đóa hoa thôi.
14/9/09
.