- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Khi không còn nắng nhuộm thơ tôi

 

khi không còn nắng nhuộm thơ tôi

lấy gì che nghiêng cái mượt mà

buổi tháng giêng cong cớn

khi em từ hồ nước tuối thơ

bước lên thềm gạch nóng cuộc đời

 

nếu không cho nắng nhuộm thơ tôi

tà áo cũ sẽ phai mầu quan họ

biết lấy gì để quấn miếng lưng thon

che cái thẹn thùng

bốn ngàn năm cổ tích

khi không còn nắng nhuộm thơ tôi

đời rong ruổi biết đâu là quán trọ

ngọn nến xanh nhập nhòe ai dáng nhỏ

buổi em về

yếm thắm ngực non

thương hạt cát xốn đau lòng con mắt

 

nếu không còn thơm nắng nhuộm thơ tôi

lấy gì pha với lá khô

trong nồi thuốc bắc

bài thuốc xông

dài những đêm bắc thuộc

 

vòng tay ôm cơn cảm cúm lạ thường

buổi ai về

ngày tháng đẫm mù sương

em gót nhỏ dẫm lên niềm tha thiết

 

lũ củi mục cũng lên ngôi phù phép

khi nắng không còn nhuộm ấm thơ tôi

tiếng lách tách trưa hè

thân củi nỏ

làm sao mà nhớ hết

có một lần tuổi thơ tôi trốn học

một lần mùa lấp ló bên song

 

khi không còn nắng đọng thơ tôi

làm sao nắn mềm lời băng giá

giữa phố quen

người làm mặt lạ

những mùa đời

giận dỗi đã quen tên

 

còn nơi nào là chốn bình yên

cho tôi niệm thần chú

suốt đường về vô tội

 

nếu không cho nắng nhuộm thơ tôi

lấy gì mạ những điều muốn nói

hai thế kỷ

ngả nghiêng mùa hôn phối

nếu không cho

nắng nhuộm thơ tôi

 

nếu không cho

nắng nhuộm thơ tôi

sợi tóc gẫy

những chiêm bao khô mốc

 

khi không còn

nắng nhuộm thơ tôi

môi tháng sáu sẽ buồn như tháng chạp

đời sẽ vắng những lời ru ẩm thấp

lối hành hương

nhớ mãi giọng em cười

 

khi không còn nắng nhuộm thơ tôi

lời xa vắng

tôi làm sao nói được

 

đời sẽ tắt những bình minh hạnh phúc

khi em không còn

làm nắng nhuộm thơ anh

bài đã đăng của Hoàng Chính