Thi sĩ thức giấc
Thi sĩ thức giấc một sáng kia
Thi sĩ thức giấc một sáng kia để rồi phát giác
Thi sĩ thức giấc một sáng kia để rồi phát giác tất cả chữ nghĩa đã rời bỏ họ
Lẩn vào bóng đen đêm vô tận
Thi sĩ thức giấc một sáng kia và phát giác
Như các bà mẹ đã cảnh báo khi thi sĩ còn con trẻ
Có nhiều chữ quá nặng trên lưỡi
Để nhấc đầu lưỡi
Để gánh vác trách nhiệm ngôn từ
Thi sĩ thức giấc một sáng kia và phát giác
Như đàn chim tán loạn trên cánh đồng cháy
Những con chữ bỗng cất lên và bay mất
Không còn chữ để nói về những gì không nên
Thi sĩ thức giấc một sáng kia và phát giác chữ nghĩa của mình đã bị đập tan từng mảnh
Như vô số những xác người dưới sức những quả bom hai ngàn cân anh
Thi sĩ cố nhặt, nguệch ngoạc
Đây, đó, khắp nơi
Dưới mảnh vụn, cố tìm ra một chữ,
một mẫu tự, một câu cú
Thi sĩ thức giấc rồi phát giác chữ đã trở nên không còn quan trọng
“cái” “và” “nhưng” “này” “kia”
Ngay cả những chữ đó cũng đã bị hủy diệt
Thi sĩ thức giấc một sáng kia và phát giác song song với điều đó
Những chữ mang điềm báo như “sự thật” cũng đã biến mất
Thi sĩ thức giấc
Một sáng kia
Thi sĩ thức giấc và phát giác ngay cả những lời nói dối cũng đã biến đi
Nhốn nháo rời khỏi
Quá nhiều bọn ký sinh dưới ánh đèn sáng rực
Thi sĩ thức giấc một sáng kia và phát giác không còn gì
Để nói nữa
Và cách nào làm thi sĩ mà không có gì để nói?
Thi sĩ thức giấc một sáng kia và nghĩ về những con chữ
Như “chém giết” và “chiến tranh” và “tàn bạo” và “lịch sử”
Như “trừng phạt” và “báo thù”
Thi sĩ thức giấc một sáng kia và phát giác những chữ nghiêm trọng kia đã chết
Chẳng còn quan trọng
Nằm dưới cống rãnh
Sao họ, những thi sĩ đã thức giấc sáng kia, những buổi sáng đó
Làm việc thi sĩ phải làm?
(Và thi sĩ làm gì nhỉ?)
Những thi sĩ đã thức giấc sáng kia
Gặp thinh không
Không còn chữ
Khi thức giấc vào sáng kia
Buổi sáng đó
Vắng bóng chữ nghĩa
Vắng bóng yên lặng
Yên lặng mãi luôn
Vắng bóng
Thi sĩ quay nhìn nhau
Rồi quay nhìn thế giới
Để hỏi
Chúng ta là gì khi thiếu vắng chữ nghĩa?
Thiếu vắng sự yên lặng
Chúng ta làm chứng cách nào?
Vào buổi sáng mà thi sĩ thức giấc
và phát giác tất cả chừ nghĩa đã bỏ trốn
Trong khiếp đảm
Trong sửng sốt
Trong ghê rợn
Buổi sáng đó
Khi họ thức giấc và phát giác tất cả chữ nghĩa của mình đã bỏ trốn
Như mồ hôi xối xả từ lỗ chân lông
Đã bỏ bỏ trốn họ
(Chuột trên tàu đắm cũng chẳng nghĩa lý gì)
Họ, những thi sĩ thức giấc sáng kia
Đã chết đuối trong sự thiếu vắng chữ nghĩa
Chữ của chính họ
Trong sự thiếu vắng yên lặng
Trong sự yên lặng đang vắng mặt
Có lẽ vào buổi sáng kia khi thi sĩ thức giấc
Cùng với những ai đã bị lấy mất
Có lẽ buổi sáng đó
Thi sĩ đã khóc
m. nourbeSe philip là nhà thơ không ràng buộc và không mang tham vọng, sinh ra ở Tobago và hiện sống tại Toronto. Là tác giả của nhiều tác phẩm thơ, văn xuôi, phi hư cấu và kịch, bà luôn khiêm nhường trước hành động rủi ro và đầy đức tin của việc thực hành thi ca.