Itai…Itai…
Đau…Muốn tồn tại…
Tôi cần đau để biết mình vẫn đang tồn tại. Em cũng như thế phải không?
Bằng cho sự tồn tại của hai ta đều là những nỗi đau…cảm giác đau…đau…tất cả những dạng thức “tồn tại” của chữ “đau”…
em thần vệ nữ một thời tiền sử
đời du mục dấu chân dài sa mạc đất phù sa
những rặng thông trơ xương mùa đông giá
da căng hững hờ gốc mơ nầm đất đỏ sinh sôi
Ban đêm trái đất tuôn ra ngoài chính mình
Bay nhảy mất trọng lực
Dưới vòm trời là những bước chân.
Của những bầu trời khác.
Hắn có nhiều bí mật trồi gas như chai bia Sài Gòn đỏ. Tôi đã khui bên dòng kênh Nhiêu Lộc đen sì.
Có thể hắn là đàn ông Chăm đầu tiên massage nhiều nhất Việt Nam
Có thể hắn là đàn ông Chăm mê hát cải lương nhất nhì Nam bộ
. . . để xem ai là nghệ sĩ sáng tác? và tuyên ngôn, quan niệm nghệ thuật của hắn?
Lỗi lầm chính xác của ngươi tạo ra thứ nhạc
không ai nghe thấy.
Bàn chân đi lạc của ngươi tìm ra vũ điệu tuyệt vời,
khi bước một mình.
Nhận diện thơ Việt Nam đương đại thông qua báo chí, các phương tiện truyền thông đại chúng và dựa trên những mối quan hệ cá nhân với từng tác giả, quả là công việc nặng nhọc nhưng đầy hào hứng với tôi. Nó phản ánh khá rõ nét bước ngoặt quan trọng trong định hình và phát triển một giai đoạn văn học Việt Nam, đặc biệt thơ ca, vừa đa diện vừa phức tạp.
Ngươi sẽ không còn là ngươi khi nói rằng thế giới của hình bóng là thế giới của hư vô, của tính chất tạm bợ và đương nhiên không bao giờ là vĩnh cửu. Ngươi sẽ đứng ngoài và không bao giờ dám gõ cửa, thậm chí ngươi sẽ không có đủ bản lĩnh bước lên bậc thềm thứ nhất.
Hoàn cảnh ra đời một bài thơ
mơ hồ
như huyền thoại của đất
ẩn chứa những trầm tích
của máu
bài thơ hài hình
thân rã rời rụng
bà đẻ thiếu khoáng
tôi thọt thơ, thừa khoe khoang
lạch phạch như gà, phát ngán
Lời đầu tiên của bài thơ này là
Tôi khuyên quí vị đừng đọc, hãy Del. ngay đi
(Tôi không chịu trách nhiệm gì sau đó về những cảm xúc hay xung động của quí vị)
Khai mạc vào lúc 18h Ngày 12 Tháng 3 Năm 2010, tại Art VietNam Gallery, số 7 Nguyễn Khắc Nhu, Hà Nội.
Tâm hồn và sức khỏe, kể cả “tâm thần” tôi bắt đầu hồi sinh vươn vai sống lại trên mảnh đất Da Màu. Tôi như là tôi thuở đôi mươi khi viết cho VĂN hồi ấy. Cái án chung thân tư tưởng tự mình máng vào cho mình đã không còn trong tôi… Tôi lại là tôi, không hề có 35 năm sống dưới chế độ xã hội chủ nghĩa.
Kafka về mặt văn học chịu ảnh hưởng lớn nhất là từ Flaubert. Flaubert, ghê tởm những thước văn mỹ miều, có lẽ sẽ ngợi ca thái độ của Kafka đối với công cụ của mình. Kafka thích lấy ngôn từ của mình từ ngôn ngữ của luật và khoa học, ban cho chúng một sự chính xác đến châm biếm, không có sự xâm phạm của cảm xúc riêng tư của tác giả ….
Đừng nhìn tôi bằng đôi mắt như thế
Khi thời gian đi qua và tôi chẳng làm được gì
Đừng nhìn tôi
Như thể tôi hóa thành không khí khi không làm một con người đúng nghĩa
xem nào
- bị nhốt vô viện tâm thần = chưa
- cho chạy điện = hai tháng [tự nguyện] một lần
- sức khoẻ tâm thần = hệt mưa/ nắng lúc trở mùa
- làm gì ư? việc làm tình/ làm thơ
Con gái tỉnh thành có nhan sắc, không túng thiếu vẫn tự bán mình, gạt gẫm đàn ông để có thêm tiền. Con gái quê, nhà nghèo, thất học bị lợi dụng, bị bán buôn như nô lệ. Con gái có cơ hội được học hành tới nơi tới chốn thì ích kỷ và bàng quan trước những tệ nạn xã hội, đất nước. Cứ như thế này mãi, đất nước Việt Nam sẽ đi về đâu?
Có lần y đã bật khóc nhìn thấy tôi toang hoác giữa lồng ngực. Còn tôi thì rùng mình vì nhìn thấy lũ giun trong bụng bắt đầu thèm ăn chân lý và loi ngoi chui vào tim tôi. Mà tim tôi thì tôi hoàn toàn không có chủ định dành cho mặt trời chân lý. Tôi tự nhủ mình không được phép khóc, đúng hơn là không được quyền rơi nước mắt vì như vậy chân lý sẽ nổ tung.
một dây điện
sự thủng của những con người hắn đi qua
làm một buổi chiều tự nhiên hư hỏng
hắn nhảy vào ống camera, và bị thiến trong đó
… tôi không muốn hư cấu chuyện về những người việt [già] ở đây
bởi họ rất lười tập thể dục dưỡng sinh
cũng chả muốn hư cấu nhân vật “hắn”
mà giả như để tôi [vào] nằm chết trong vô thức bây giờ
Nước biển làm vải cứng lâu sau khi khô.
Như nỗi đau sau khi dứt vẫn ở lại trong mình:
Người đàn bà cử động bàn tay một cách quái gở
vì người ông của nàng vừa đi sang một nơi
Anh và các bạn đồng nghiệp cũng tổ chức hội thảo để bàn chuyện rộng lớn hơn trên thế giới. Phải tìm cách ngăn chận việc tùng xẻo mòng đốc của phụ nữ, chấm dứt chuyện bạt tai và đá đít vợ, không cho phép trói vợ bắt nằm ngoài đường, cấm tiệt chuyện đốt vợ mới cưới nếu không nộp đủ tiền hồi môn.
Thật ra Giao Châu đã không trải qua một nền hành chánh rập khuôn theo kiểu Trung Quốc vì Trung Quốc chỉ luôn coi Giao Châu như là một địa hạt ở biên giới mà dân cư toàn là “bọn man di” không phải là người Trung Quốc; nhưng Giao Châu lại học được các kinh nghiệm của Trung Quốc nhiều hơn bất cứ châu nào khác …
Nhưng có những điều như thế này mà tôi biết chắc chắn sẽ xảy ra: nếu tôi quay trở về, sẽ có một tiệm sửa xe ở ngay gần điểm xuất phát; khi ấy người chủ tiệm sửa chữa sẽ nói cho tôi hay về sự tồn tại của một tiệm sửa xe nữa ở cách địa điểm tôi quay trở lại chỉ chừng một km.
Trong khi chờ đợi tôi dần đến
Hàng ngày
Tôi ngắm những mặt người trên góc tường đối diện
Tôi có thể lật lại hàng trăm người đã đi qua cuộc đời tôi