Tôi đâu còn sống lâu như em
nên trân quý tuổi đẹp như con gái
mỗi năm qua đi
con đường tôi dừng lại
những rừng già cạn kiệt
Đăm đăm nhớ bữa đi cày
Gặp em, thích cái môi dày của em
Phận mình áo rách lấm lem
Cái quần cũng rách, ướt mem kiếp người
Hai chữ “bạc tóc” , tác giả dùng làm tựa cho thi phẩm thứ sáu của ông cũng là một cách nào đó mang dấu tích của một sắc màu thời gian qua nhiều biến thiên của trời đất. Ngoài ra, cái nghĩa “bạc tóc” không hoàn toàn đồng nghĩa với “tóc bạc”, mà nó còn nói lên sự tương phản giữa hai từ này nữa. Thông thường người ta khi nói “tóc bạc”…
Thái Lan là đất nước duy nhất ở Đông Nam Á, và thứ hai tại châu Á (nước kia là Nhật Bản) không rơi vào ách thực dân trong hơn 400 năm qua. Trước những hạm thuyền phương tây dữ dằn vào thời đó, Băng Cốc dang tay chào đón, không im lìm bất hạnh như Đà Nẵng hay Thượng Hải. Đế quốc Siam biết mình phải thay đổi.
Áo Thạch Thất
Rách bờ vai
Tháng Mười Hai
Ai đã hiếp?
Ai đã giết?
bạn không thể biết
được
mình sẽ ngậm
nuốt
chiếc xe nào
Già quắp cần câu bị phỉnh dụ ngược
hỉnh mũi lắng nghe
ỏn ẻn lời chót lưỡi không biết chán
phùng mắt trợn mang
lợi nghiến vào răng
Tôi chú ý đến đối tượng cảm xúc của thơ Nguyễn Lương Vỵ. Ví dụ: người Việt thường nói đến người yêu, đến mẹ, đến chị, nhưng ít người nói đến con, và ít hơn nữa, đến cha. Anh nói về cha mình mãnh liệt như một nỗi ám ảnh.
Thằng chả đi “du học” tận Sài Gòn, nhưng té ra là học nghề hớt tóc với lại nhảy đầm và làm tay sai cho địch. Về xứ mở cái mỹ viện gì đó lép nhép như đít vịt, chuyên rờ mông, rờ ngực mấy con me Mỹ và gái bán Bar, kỳ thực đấy là ổ gián điệp, cung cấp tin tức để triệt hạ các cơ sở của ta.
Ếch ngồi đáy giếng sâu
Nhìn lên cao có thấy gì đâu
Tưởng trời là cái đấu
A – Bắc B – Nam, A – Đông B
- Tây, A – Đàng Ngoài, B – Đàng Trong . . .
A là A và B là B,
là những cá thể rất khác nhau
Điệu nghệ hắn cuộn tờ giấy. Mỉm cười,
Hắn nắm tay lại. Nhưng lúc ấy Sự Thật
Chiếm sân khấu của người diễn viên, như đôi khi đã từng.
Khi hắn mở bàn tay ra lại,
Nhưng như Ben Trần, như Andrew Lâm, như Lê Thị Diễm Thúy, chúng tôi nói về quá khứ với những tinh thần khác. Chúng tôi không phải là những cái loa phường. Và những cái loa này thì không nói năng như chúng tôi.
Hắn lại cúp máy. Những tiếng xì xào tứ phía khán giả lại bắt đầu. Chúng tôi lâm vào trạng thái gần như u mê. Chúng tôi không thể tìm ra một giải pháp nào khác. Rồi trong cánh gà lại có một kẻ nói:
“Hãy bật lên một điệu nhạc nhẹ hơn nữa và giảm bớt ánh sáng.”
“Liệu đó có thực sự là một giải pháp?”
quy cho cùng chỉ là một đống thịt xương thôi
muốn trở mình cũng không xong
nó hoàn toàn mất tự do
nó nằm cứng đờ như nhựa
buổi trưa Kỳ Hà
điệp sò ốc ghẹ còn lửng lơ trong bao tử
cuộc tương tranh giữa biển nước và đồng bằng thảo nguyên
còn lại nỗi nhớ dài như một mái tóc
màu
rất ngực
hình
rất thật
bố cục
rất chật
Tôi cố đi cho hết đồi cát để nghe mấy em trải lòng ra với trời cao cùng biển xanh thăm thẳm. Bên ni đồi cát ngó qua bên tê đường lộ, biệt thự khách sạn tương tự như dinh thự của vua chúa ngày xưa nhìn quá cao sang mượt mà dưới nắng gió. Từ đây đến đó các em đi một đời người không tới.
- Một phụ âm đầu có bầu chín tháng.
- Một nguyên âm chính không đời nào định bay (mà giả sử có cao hứng định bay cũng sẽ bị cái dấu ngã ưỡn ẹo như một gái làng chơi trên đầu đè xuống!).
- Một phụ âm cuối già đến nỗi vừa mới ra đời đã gò lưng chống gậy (và khạc nhổ?!).
Giá như có thể bán được nỗi buồn em sẽ giàu
Sẽ xênh xang vít cổ thế gian vào ngực ngộn thanh xuân
Sẽ cọ kỳ nhăn nheo bằng chủ nghĩa này lý tưởng nọ
Sẽ cùng trời cuối đất tìm người
lại cánh đồng đá trùng trùng
in dấu chân dã thú tuổi hai mươi đau quặn lịch sử
những cánh tay quay búa vung lên dưới mặt trời hả họng cười
nuốt gọn tuổi hai mươi dìm vào cơn đói
mồ hôi nhầy nhụa rơi xuống cánh đồng
được vòi vĩnh màu xanh
bơm hy vọng màu máu đỏ
chỉ không thể được điên
chúng không cho điên
chúng giữ cho chúng ta tỉnh táo để phục vụ một bộ xương khô đã mục từ trong tuỷ
Nhưng, trong những thời điểm lịch sử nhất định, như thế kỉ tàn bạo vừa qua, nghệ sĩ không thể vì ý thức về nghệ thuật như thế mà quên đi số phận con người. Nghệ thuật không thể nhân danh chính nó mà khoan thứ cho cường bạo áp chế lên con người, càng không thể biến mình thành tiếng hát ca cường bạo.
Như những nhà thơ trung thực với mình và can đảm tự hủy, gã ném tất cả những bài thơ gã cảm thấy nhạt nhẽo vào lò lửa.
Kể từ đó, suốt cả quãng đời khô kiệt cảm hứng còn lại, gã vặn vẹo mãi một mình một chuỗi dây xoắn đau khổ và nuối tiếc…
Xin đừng tô phấn son nhiều quá
Vì em đẹp sẵn tự sau lưng
Ra đằng trước lại càng đẹp nữa
Ngồi ở Tao Đàn lại đẹp hơn
. . . từ hôm sắm cell
đúng hơn về ở với em
hồn
xác để đâu
đâu [chết dắm