Xuôi dòng ký ức
13.09.2015
Xuôi dòng ký ức

Ở đó, ông đặt mua không phải một mà hai ly cà phê, mang đến chiếc bàn nhỏ ở một góc quán rồi bình thản ngồi xuống, không hề bồn chồn, chờ đợi. Bởi vì tôi sẽ đến, như đã hứa. Tôi nhất định sẽ đến, không thể nào khác đi được.

Nữu Ước- những điều không thấy
11.09.2015
Nữu Ước- những điều không thấy

Đầu não, nó đóng vai trò đầu não. Nó đã bắt đầu điều khiển cách con người suy tưởng. Nó muốn con người tự sửa lại cách họ nhìn mọi thứ. Hoặc giữa mọi thứ, những nối kết của đời sống, theo một logic nào khác.

NHỮNG KHÚC HÁT GỬI LÊN TRỜI
11.09.2015
NHỮNG KHÚC HÁT GỬI LÊN TRỜI

em biết không có kẻ hỏi sao không gửi cho ai lại gửi lên trời
ta bảo sợ chẳng ai hát những lời chứa cả những mờ mịt tối tăm của nghìn triệu năm trước
những lời chứa cả những bão táp lầm than

Thơ ca: Ký ức của ngôn ngữ

♦ Chuyển ngữ:
10.09.2015

Cái mà chúng ta gọi là Thơ Ca không phát sinh như một niềm vui thích mà như một phương tiện, một công cụ. Tất cả lịch sử sau này về Thơ Ca chỉ là lịch sử của sự đổi thay cách dùng của công cụ này

trung-việt việt-trung (phần 15)
10.09.2015

Đại Việt đã thổi phồng huyền thoại dân tộc mình nổi danh về sự kiên gan chống cường quốc và về ‘Binh pháp du kích’ đạt đến chuẩn mực từ xưa đến nay, nhất là trong chiến tranh Mỹ-Việt nửa thế kỷ trước: ‘Bí mật, nhanh chóng, tích cực, nay Đông mai Tây, lai vô ảnh, khứ vô tung.’

Tháng chín. giỗ đầu Nguyễn Xuân Hoàng
10.09.2015
Tháng chín. giỗ đầu Nguyễn Xuân Hoàng

chiều nơi vùng Burke này có tiếng còi tàu buồn
làm tôi càng nhớ bạn. tháng chín ngày giỗ đầu
còn như nghe vang đâu đó tiếng gọi từ cell phone

trắng 2
10.09.2015

giữa đám hoa poppy rực rỡ như những đốm lửa trong bóng chiều
em hiển hiện như cổ tích
giọt mật ong cuối cùng của ngày nắng
đã t a n l o ã n g từ lâu

Hồi nhớ ở Dran
10.09.2015

Thông rừng Dran dày ngang tóc em
Thông rừng Dran dày ngang giấc mơ anh
Nhánh cành chợt buốt nhọn hơn dao sắc
Thọc sâu xuyên qua tim

ÔNG ĐỊA
9.09.2015

Ngày giỗ. Tôi-Chúng tôi đã trát ớt lên mắt để khóc trước ông Địa. Từ lâu, việc khóc đã như một thủ tục được thiết lập thành quy củ. Ồ không! Đây là tấn kịch buồn. Mỗi người đã sắm vai Ông Địa mà không biết mình sắm vai Ông Địa

khái niệm đêm #6
9.09.2015

ẩn trốn trong thành phố nụ cười già nua ổ chuột
lăng im trong tinh thể của bóng đêm
để thể hiện sự trá hàng
nôn mửa trên vết thương quá khứ

Tập nhìn lịch sử ♦ Những người Pharisêu
9.09.2015

Khi các cụ già ăn thua đủ với nhau
thì lũ trẻ nhớ mơ hồ tình yêu tổ quốc
như một bản nhạc Pop
và lải nhải hát theo những khẩu hiệu

Ở trưa- bên đường đọc thơ Bùi Giáng
9.09.2015

tôi đồ thần chết- gã viết kịch hài
bằng mực trắng
đại tài / mà
mọi cái chết đều cái chết dở

Hoàng Phủ Ngọc Tường: Ý Thức Trách Nhiệm hay là Bắt đầu của một Chung Cuộc
8.09.2015

Một, hóa giải phần nào những nọc độc văn hóa mà phe thắng trận đã không ngừng bôm vào mạch máu dân tộc qua những nỗ lực “chế tạo lịch sử” với những chất liệu của trá ngụy trong hơn nửa thế kỷ. Thủ phạm chân chính của vụ thảm sát Mậu Thân cần được phô bày, lịch sử cần được viết lại với sự thật do những người trong cuộc tiết lộ và công nhận

Cười lên Aylan ơi!
8.09.2015
Cười lên Aylan ơi!

Sóng biển vỗ về tóc em
cát lạnh hôn lên môi em
nước mắt ta bà rơi trên xác em
nước mát thiên đàng rơi trên hồn em

Những Người Gánh Bóng Ra Biển
8.09.2015

Những người gánh bóng ra biển đêm mực xối xả vai mắt biển quê hương kinh hãi sét xé loang quá khứ, hiện tại tương lai rời rời hy vọng đánh cuộc vĩ đại biển gục đầu thấm mưa bọt trắng cắn đôi thân phận

mặt trời chiều ♦ đám giỗ
8.09.2015

mặt trời chói lòa
người đàn ông ngồi
đã bao nhiêu năm
mặt trời vẫn chói

ĐI VÀO CÕI TẠO HÌNH MỘT ĐINH CƯỜNG ĐỐN NGỘ
7.09.2015
ĐI VÀO CÕI TẠO HÌNH MỘT ĐINH CƯỜNG ĐỐN NGỘ

Bày tỏ về nghệ thuật hội hoạ, Đinh Cường cho biết: “Tôi đã vẽ trong mọi hoàn cảnh, nơi chốn. Không biết để làm gì. Có lúc gần như tuyệt vọng, đôi khi thấy mình được cứu rỗi. Và tôi lại tiếp tục vẽ, tiếp tục suy nghiệm”.

MỘT NGÀY NÀY, MỘT NGÀY KHÁC
7.09.2015

Có thể đây là câu chuyện của riêng tôi mà thôi, với người phụ nữ tôi đã gặp trong một ngày này, và, rất có thể, tôi lại gặp trong một ngày khác.
Ngày… Nếu có thói quen viết nhật ký, tôi chưa từng có thói quen viết nhật ký, nhưng giả dụ vậy, tôi sẽ ghi ngày này bằng thứ mực khác

sài-gòn lâu
7.09.2015

ra phố đứng một chân
nghe cửa nhà đè nặng
một cái hố dự phần
dăm con đường lấn cấn

Lại sắp héo thêm. một mùa thu
7.09.2015

tôi vừa khuyên vừa năn nỉ ngọn gió mùa
quay về chốn cũ
nơi nó đã từng một lần thắt cổ
trước lúc bỏ đi

Vần
7.09.2015

tôi hôn nàng thơ mộng con tim mọc đôi răng nanh
nàng hôn tôi bạo liệt con chim mọc gai nhọn
tôi nhào nặn nàng hay nàng nhào nặn tôi không thương tiếc trên đùi đời nhau

Seattle: Biến Tấu và Cộng Hưởng
4.09.2015
Seattle: Biến Tấu và Cộng Hưởng

Seattle là một thành phố của nhiều biên cương, những tuyệt tác về kiến trúc và vô số ánh nhìn. Tôi cảm thấy mình như đi vòng vòng, rồi ở một khúc quanh nào đó bất ngờ khám phá ra một thế giới khác. Có thể Seattle là những hộp lồng vào nhau, hộp nhỏ trong hộp lớn hơn ….

GẶP MỘT NGƯỜI GIA RAI Ở NỮU ƯỚC
4.09.2015
GẶP MỘT NGƯỜI GIA RAI Ở NỮU ƯỚC

Khi về già, bạn mắc bệnh mất trí nhớ, rồi mất phương hướng, sau đó mất ngôn ngữ. Nếu bạn sống thật lâu, như một ngọn núi, các chuẩn tắc đạo lý do con người đặt ra sẽ mất sau cùng.

Và theo thứ tự như vậy. Trước cửa một tiệm cà phê gần khu vực tưởng niệm sự kiện 911,

Một Góc Ẩm Thực ở Washington DC và New York
4.09.2015
Một Góc Ẩm Thực ở Washington DC và New York

 

Đầu tháng 8 năm nay có vài người bạn quí từ miền Tây sang chơi, tôi mừng/lo hết lớn. Lúc mọi người ở phi trường về, tôi mời đi ăn phở Đại Hàn. Ai cũng …

Trong mùa Hạ của những người lơ đãng
4.09.2015

ở cửa hàng tự chọn, tôi ăn một cái cây có mùi mèo và nhìn qua mái vòm của bệnh viện, những đám mây trắng khổng lồ đang ngưng đọng, như thể một giấc mơ trường kì đã phát đến hình ảnh cuối cùng

Tarkovsky
4.09.2015
Tarkovsky

Sáng lên một độ
con đường tự cháy
nó bất kể người đi, độ đầy và rỗng của từng mỗi kẻ
một chữ lọt vào Potemkin

khi các vị thần co rúm lại
4.09.2015

khi các vị thần co rúm lại
từ lòng bàn tay tôi nghe thấy tiếng kêu
một mặt trời nhỏ bị giam cầm giữa các mùa
tôi mang bóng dáng nó vào công viên

THẰNG ẤY LÀ CÔNG AN NHƯNG MÀ NÓ TỐT!
3.09.2015

Ai muốn nói ra nói vào thì cứ nói chứ hắn là tay việt kiều, dù đã rời nước ra đi 40 năm có, nhưng rất thân thiện với nhà nước VN hiện nay, với chế độ. Đều đặn hắn lui tới với quê hương, mang đồng EURO vào VN mỗi khi có dịp. Thỉnh thoảng hắn viết bài càm ràm về những điều chướng mắt nghịch nhĩ với mong muốn xã hội có thể sống tử tế với nhau hơn, chứ hắn không hề có ý nghĩ lật đổ chính quyền nhân dân

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)