Những thằng lưu manh thường lớn họng, những thằng hèn thường chiến đấu đến giọt máu cuối cùng của… người khác. Tôi là một trong những “người khác”, đánh nhau đến viên đạn cuối cùng để rồi bị bắt, bị tù đày vì những thằng lưu manh, hèn hạ đó, và bây giờ vẫn tiếp tục phải thấy và phải nghe những điều chó má như thế. Tôi viết là vì vậy.
“Uỳnh…”
Nhanh như chớp, Toàn chụp khẩu súng, nhào xuống giao thông hào.
Một quả đạn đại bác không giật bắn vào ngay giữa vị trí phòng thủ. May không ai bị thương.
Sáng hôm sau, cảnh mũ sắt, mũ cối quấn quýt nhau chỉ còn là giấc mơ cũ.
vô thường khép mở quyển kinh
tha phương là cuộc mưu sinh lỡ làng!
Thôi thì phất lá cờ tang
bay ngang địa ngục thét vang đất trời
BYE BYE! SÚNG ĐÃ GÃY RỒI!
Có thể ập tới, lúc nào
cha ông . vạn đại . giấc bào hao
chiêm
tượng hình . đảo đảo điên điên
gạch ngang ________________thống khổ
Chúng tôi nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ bị hỏng, kim đã ngừng quay
Ngày trở thành đêm, trái tim trống rỗng và khắp nơi trống rỗng
Ngày anh mất hắn, anh dần mất luôn anh
Vì khi hắn chết, hắn đã lấy đi một phần hồn anh
Có lẽ tôi thích Cao Xuân Huy từ “Miếng ăn.” Viên đạn bắn đi từ một xạ thủ xa lạ. Rồi sau này là quả trọng pháo 130 ly mang tên Tháng Ba Gãy Súng. Nổ một tiếng chát chúa nhưng chẳng hề có máu đổ thịt rơi. Từ thích tôi bước qua lằn ranh mê tơi. Người lính trong cuốn sách ấy tham dự một cuộc chiến đang đến hồi kết thúc…
Ông viết ít nhưng hầu hết truyện ông viết đều sắc nét và tràn đầy hơi thở lúc nào cũng nóng hổi của người lính đang chiến đấu tự vệ cho chính bản thân mình, cho gia đình mình và cho xã hội miền Nam, xa hơn nữa là để bảo vệ sức sống còn vươn lên được của cả một dân tộc, giữa thời đại đủ mọi thứ nhiễu nhương.
cái vé vào đời đã bị thu hồi
huy bị phạt hay huy trả vé
cầm lấy nhẹ nhàng trả đi cũng nhẹ nhàng
cái vé giông bão không tháng ba không chờ sao lại lấn tới
Chúng tôi những người chết. Đôi ngày ngắn mới hôm qua
Chúng tôi đã sống, đã cảm nhận sớm ngày, đã thấy ánh hồng hoàng hôn
Đã yêu, cho và nhận, bây giờ chúng tôi nằm xuống
Những cánh đồng Flanders
Như vậy là ông Gẫy Súng đã lên tàu về quê.
Lần này thì súng của ông bị bẻ gẫy chẳng bởi tại người,hay bởi vận nước, mà bởi cái lẽ sinh lão bịnh tử mà không một ai thóat ra khỏi được vòng cương tỏa của nó.
Thành phố lạ, biển đen không đâu là nhà
tên tuổi râu quá cứng để nhớ
bản nháp cuộc đời viết mãi chưa xong
Đêm trổ mưa, đi về như cơn mộng
rượu đỏ máu bầm cũng thế thôi
Huy Ơi
Tại sao Huy chết tháng này
tháng này không phải tháng ba,
cũng chẳng phải tháng tư,
tại sao Huy chết
Thơ Nguyễn Thị Thanh Bình
Phạm Duy phổ nhạc
Quốc Toản hòa âm
Kim Tước trình bày
“‘Thổi’ không thì nhiêu?”
“Mười.”
“Vẫn không đủ.”
“Dzậy chớ muốn nhiêu?”
“Có năm thôi.”
The craving for a woman makes him pedal his bike round and round the city.
A few street sisters can be spotted on Red Cross Boulevard, popping in and out of sight from behind large trees. “Too much traffic, can’t do it,” the man thought.
- Lộc nhung 2 chỉ
- Sâm tươi 1 củ
- Gái tươi 1 em
Một cái xác ướp thoả mãn mọi khoái lạc
trong Kim tự tháp hủ mục tàn tạ vĩ đại
Vị Pharaon cuối cùng là ông
tưởng như đã chìm vào giấc ngủ nguyền rủa muôn năm
Muốn tao gửi luôn cho mày cặp nạng?
Tay bước thay chân tiếu ngạo giang hồ
Mang về bển đi, một đời la lết
Làm mồi nhậu với bạn bè xưa
Một bài thơ phải được trang bị đầy đủ để sống vững trong một thế giới hầu như dửng dưng. Bạn không thể kè kè bên nó, như cha mẹ, nói giùm nó những lời giải thích, với một người đọc hiểu lầm, “Đúng, nhưng đây mới là điều tôi muốn nói!” Một bài thơ phải làm toàn bộ công việc giải thích của mình.
Ngay từ lúc chọn nghề, cả ba mẹ, anh chị đều cho tôi là một con điên. Bốn năm dùi mài, thích thú với khoa sư phạm, bất ngờ gặp và quen anh, tôi cứ nghĩ anh là người đồng cảm với tôi, nhưng khi thấy ánh mắt lúc tiễn lên tàu, tôi chợt thấy anh lại ném về phía tôi một cái nhìn đầy nỗi niềm và tuyệt vọng…
ăn cắp của Chúa Trời một đêm
một đêm về nguyên tắc không được ghi vào lí lịch
hai kẻ trộm âm mưu xa rời phận sự
thức và nhìn đêm hấp hối
Thời gian rắc vào không trung lân tinh thinh lặng
Lốc cốc gõ—nhịp phím mải mê
Kí tự phát sáng khoảng trắng ẩn ngôn
Mộng du gom màu
Rải đầy lối
Chính sách cứng rắn của Bùi Hành Lập đã làm hiện nguyên hình bộ mặt giả nhân giả nghĩa của Đường triều đối với Việt Nam đồng thời bộc lộ mâu thuẫn rõ nét giữa một bên là tham vọng của đế quốc và một bên là truyền thống bản địa.
rất ít khi tôi hài lòng
tôi luôn phiền muộn và rắc rối
có khi tôi tưởng mình là cả thế giới
khi thọc một ngón chân vào ngôn ngữ thế giới
thật ra thế giới không biết gì tôi
ta
hacker
biệt danh BỌ HÚC
sập sập sập
web, mail, blog