Cắm vào đêm một mũi tên trúng đích
Không chệch một ly
Rót vào đêm một ly đầy đặn
Không tràn một giọt
[Trần Vũ] rất thích quan niệm sáng tác “vũ trụ song trùng với thời gian song hành” của Cortázar ― có nghĩa là tất cả diễn ra song song trong cùng một thời điểm: tuy một mà hai và tuy hai mà một. Nếu Cortázar thực hiện quan niệm này trong truyện ngắn Đêm ngửa mặt, Trần Vũ áp dụng trong Ngôi nhà sau lưng Văn Miếu và Mùa Mưa Gai Sắc ….
người ta khoan sâu trong đá đặt vào cốt mìn
chờ cho trẻ con tan học là nổ mìn
ta bấu chặt vào nhau
chờ cho xong từng buổi làm là yêu nhau
Mở nút chai rượu đế tu một hơi,
buông câu chửi thề thoải mái. Tám mươi năm trước,
ông cố tôi chết trên ghe chài
khi đang kéo lưới. Và ngón đàn kìm tài hoa
lặng lờ chìm vào lòng sông mất hút.
Bấy giờ thì trong những bài ca của đất
dường có lời từ chối sự vĩnh hằng.
Bầu trời mùa thu
cùng những tích tụ hương thơm các cuộc triển nở của các vì sao
chẳng phải dành riêng cho đất hay sao?
Tôi tin một điều là còn tiếng nói trong giao tiếp, còn có ngôn ngữ chữ Việt, thì sẽ có những người tiếp nối viết. Nếu có người viết thì sẽ có người đọc. Tôi không tin nó tan biến …. Năm xưa thời trẻ, từ còn học trung học, rồi đi lính, tôi cũng đâu nghĩ mình vẫn cầm bút sau lúc đi hành quân về, rồi ra tù, rồi sang định cư ở xứ người. Viết, sáng tác, như một cái nghiệp đeo đẳng cho đến bây giờ.
bật tung hết những cánh hoa
tràn khắp vườn hương nhụy
và để em được gào thét
những tiếng anh không phải là anh
xẻ rạch thịt da ngang dọc
Trên cả nước hiện còn bao nhiêu lò ấp “thơ an toàn”
không có melamine trong trứng thơ chực nở
melamine gây sạn thận
gây đái ra máu
gây chết người
về kiếm thơ cũ đọc! đừng hỏi tại sao cũ với tôi cũ mới giờ ngang ngửa thế rồi không sao tìm ra được bài thơ cũ nào vừa ý! đừng hỏi tại sao khó nên nhớ khó dễ giờ với tôi cũng giống như trở bàn tay
Chuyến xe cuối ấy chuyển bánh… Trước mắt là con đường hơn một trăm năm mươi cây số hai bên lộ là núi rừng dày đặc. Trên dưới 40 hành khách trong xe đều không dấu được vẻ âu lo . Có thể là trái mìn Việt Cộng gài mà đơn vị mở đường đã không dò thấy, hoặc có thể mới gài sau khi toán dò đường vừa đi qua. Cũng có khi Việt Cộng chặn xe, bắt hết đàn ông…
vết loãng
như cơn mưa
cuối ngày
đường tối om
giãy giụa
con sói búi lông ngồi chồm hổm
bà già nằm dưới đáy cầu ao
em bé đi phất phơ ngoài chợ
chợt đầu hôm đổ trận mưa rào
em sẽ rúc lòng ta tựa mèo nhỏ
rồi wào móng vuốt mèo to
cứa một lần cho ra cứa
tháng 11 chìa tay
tuyết đỏng đảnh bay
Nhiều trí thức Việt Nam trong số [thấm nhuần Hán học] vẫn quyến luyến với nền văn hoá bản địa từ thuở chữ Hán chưa được du nhập. Một số… đã bầy tỏ sự quyến luyến này bằng việc cố gắng diễn đạt các câu ca dao tục ngữ bản địa bằng chữ “Nôm” [hoặc] qua những nỗ lực chống lại tầng lớp cai trị nhà Đường.
đâm một ngón tay xương khô vào ảo giác trăng mặn
cuống họng dại khờ đằng đẵng đói đêm
chàng đã xa em mười hai thế kỷ
làm sao định nghĩa nỗi chán ăn bằng hai tiếng
thèm yêu?
ba ngày sau khi sống.
tôi vẫn sống và tiếp tục đặt cái đầu mình qua một bên
để viết.
Không có ai không đáng để ý.
Định mệnh như câu chuyện các hành tinh.
Không có gì của họ không đặc biệt,
và mỗi hành tinh đều khác các hành tinh.
Gỗ nhiều loại, kim loại chì, đá sỏi, nhựa trong epoxy, sơn acrylic
(plywood, oak, walnut, lead, stone, epoxy, acrylic)
24 x 24 x 9 in. (61 x 61 x 23 cm)
2008
Người nói ghi nhận cả ảnh phản chiếu của hắn ta và cảnh vật bên ngoài. Và nếu bên ngoài trời tối, đủ tối để biến cửa sổ thành một tấm gương, người nói, hay sự hiện diện, hầu như không trông thấy gì ngoài ảnh phản chiếu của chính mình. Trong một bài thơ như vậy, sự hiện diện nổi bật và vượt lên mọi thứ bên ngoài.
Hình như lần đầu tiên tôi mới ngửi thấy mùi tóc của mình. Tôi không có thói quen, điệu bộ mân mê ấp yêu những lọn tóc. Thế mà lúc này tôi lại nâng niu chúng một cách cẩn trọng. Những ngón tay, sợi tóc và đôi môi chúng đều cô đơn và buồn bã như nhau nên quấn quít tìm đến nhau. Có phải như thế không?
luôn luôn có những chuyện tức cười đến chảy máu mắt [mồ hôi] đặt dựng đứng lên hồi thì số 6 hồi ra số 9 vì thế hôm nào buồn
buồn
muốn có chuyện vui tôi đến phòng lão joe số 6 cầm con số bẻ ngược lại thành số 9 rồi lẹ nấp cuối hành lang
thật kinh khủng sáng nay
tôi nghe có tiếng bom nổ rất lớn ở london
những mảnh vụn văng tứ tung ở copenhagen
một bản tin thời sự
loan báo một cách dửng dưng
Phố ngủ lên nhau
Phố chết lên cầu
Rất nhiều lá rụng
Uống bước chân khuya
Ôi! Người về khuya!
Tôi gặp Cao Xuân Huy lần đầu tiên cách đây khoảng 40 năm khi Huy phục vụ tại một căn cứ huấn luyện quân nhân gốc Thượng ở Pleiku. Tôi còn nhớ vóc dáng và nét mặt Huy lúc đó. Cao, gầy, phảng phất chút thư sinh, chút buồn, và ít nói.
Hơn 15 năm sau, gặp lại ở hải ngoại, Huy vẫn ít nói nhưng bề ngoài thay đổi nhiều.
Tiếng thở dài
Nàng trút lo âu lên khuôn môi
Đỏ hồng
Mắc mớ gì nhận ra nhau sau cuộc bể dâu này,
không phải mũi tên xưa đã rơi theo hồng thủy?
lúc ta về thăm nơi đóng quân năm cũ
đôi mắt bên ngoài rào thép gai như còn lúng liếng đâu đây