ngồi yên trong xe, ả nói tỷ như ả còn là một nụ hoa, chưa nở, tôi yêu và có muốn lấy ả? tôi trả lời lấy ả thì lấy nhưng yêu, để xét, ả cho tôi kỳ quặc đoạn xoay mặt đi(!) phía trước biển đen
đặc
Những câu chuyện có đầu có cuối, có diễn biến hay quá tròn trịa làm tôi thấy rối, thiếu định hướng. Tôi thích những điều như là cuộc sống vẫn vậy. Để tôi – người viết, có thể đối thoại với bạn như một cuộc nói chuyện bình thường.
… thử hỏi, tao, đường đường một kẻ không thể kiến giải(!) chỉ chuyên chú ăn, làm tình mà lại đi nghiến răng cầm súng dí vô đầu con rùa hồ gươm…
Bánh mì Sài gòn
Đặc biệt thơm ngon
Ba ngàn một ổ.
áo bỏ trong quần
cũng được
bỏ ngoài quần
cũng được
Ừ thì đi đi có sao. Coi chừng
trễ đò rồi cau có hoài. Đem
thơ theo chút nắng mai, bữa
qua đã dặn thài lai làm gì?
Sao để ta nằm mơ thấy em
Dắt con mình dạo quanh tiền kiếp
Ta ở đâu, con đường trôi tội nghiệp
Đi loanh quanh, quá khứ biết đâu tìm!
Xương rồng vốn đầy gai
Nở hoa xinh cho người bớt ngại
Khéo! Coi chừng đứt tay
Chính bọn anh, trên nương rẫy, cũng tìm quên nhọc nhằn và bao nhiêu bức bách khác bằng cách nói chuyện tiếu lâm. Nó giải tỏa phần nào những bức xúc bản năng. Chỉ có chuyện tục là được nói thả giàn, không sợ đám “ăng ten” báo cáo. Đó là thứ ngôn ngữ phi chính trị, phi giai cấp.
chuyện gì đang xảy ra? thế giới chuyển động chăng? việt nam, với hơn tám mươi triệu đồng bào tôi đang đâu? trong nước, họ làm cái gì vậy? ồ!
- còn sống hết sao?
Một con chim lạ nằm chết ngoài tường
Dưới chân ống khói trong chiều sương
Con trai tôi nhặt lên, đặt giữa lòng tay
Con chim đã cứng lại
Ví dụ tôi đến căn nhà gỗ thông
ở Lạc Lâm tìm dấu tích xưa
không thấy, bình trà đất nâu
mấy ly vàng ố, cái tàn thuốc
“Là bởi vì với nó, tôi có thể nói lời thô mộc giản dị mà không phải bóng bẩy rườm rà, trực tiếp mạnh mẽ mà không phải vòng vo tiểu xảo. Với nó tôi có thể đưa ra những hình ảnh sâu xa từ vô thức chứ không phải hình ảnh bên ngoài, nhiều màu sắc.”
Thơ Rimbaud là cuộc đời Rimbaud, từng chữ. Cuộc đời Rimbaud là cuộc đời chúng ta, từng người.
Jean-Nicolas-Arthur Rimbaud.
Hoàng tử đi chân đất. Thiên thần lộc cộc đôi guốc mộc của em bé quê.
buổi sáng êm ả
như mái tóc trôi chảy của người đàn bà
nắng vàng buổi sáng hiu hiu
chùm tường vi đầu mùa đang nở ngoài bờ hiên vắng
Có một góc tự do nhỏ nhoi đang nhảy múa một hình hài
Trong sự lặng lẽ đa cảm
Giọt nước mắt yếu ớt
Sớm giã từ bờ mi khỏa thân
Gỗ nhiều loại, thủy ngân, nhựa trong epoxy
(plywood, oak, mercury, epoxy)
24 x 24 x 8 in. (61 x 61 x 20 cm)
2008
Theo Đỗ Lai Thúy, phê bình văn học Việt Nam, cũng như sáng tác văn chương, thường chậm hơn thế giới …. Nó phải đi trên chuyến tàu tốc hành để đuổi bắt thế giới. Các phương pháp phê bình, vì thế, không tuần tự nối tiếp, mà gối tiếp nhau … như những đợt sóng, cái trước chưa qua thì cái sau đã xô tới … tạo ra sự không thuần nhất.
Ngài giương cao ngọn cờ Yêu Nước Phản Chiến đấu đến hơi thở cuối cùng là Ngài
chồm lên người nàng 1 khúc cua ngọt Định Mệnh văng Ngài lên Thiên Đường liệt giường
thơ không đủ hơi thở
thơ sình bụng, hụt hơi
chữ chẳng đủ nghĩa, nhảy loi choi
câu không tròn trịa, câu què, câu cụt
Văn chương rặt những lời than thở
Sau khi bị bọn khủng bố
độc tài
hiếp tét đít
Công lao của Đổi mới, có thể nói, đã mở ra một thức nhận: không có mã đọc vĩnh cửu, thời nào có mã đọc ấy. Chỉ một hai năm sau [sự xuất hiện của Nguyễn Minh Châu], các truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp, Phạm Thị Hoài được người đọc tiếp nhận một cách dễ dàng, hồ hởi, mặc dù “khó đọc” hơn Nguyễn Minh Châu nhiều.
có cảm giác Tutankhamon đang giở mặt trời khỏi tuổi trẻ
khi chưa ai lột mặt nạ ông
có cảm giác tôi cần sắp đặt hận thù
trước sự khiêu khích của những kẻ quanh mình
linh hồn tôi giản đơn giữa căn phòng trống trải
trí nhớ gặm mòn
những con gián ngậm nỗi buồn
bay qua bóng tối
Chàng không vào rừng nữa
Nguyệt quế đã bẻ rồi
Mỹ nhân buồn tựa cửa
Nhặt quế mai lên đồi!
Không chừng trong gia phả, bên dưới tên tôi đã có thêm câu “người đem nhục nhã đến cho dòng họ bằng… thơ.” Tôi tự an ủi rằng bác cố tôi – tác giả Thụy An của phong trào Nhân Văn Giai Phẩm – lúc ấy cũng không được lòng gia đình…