Ngôn ngữ nước ngoài không thể khai mở, thể hội viên dung thái thậm cái hồn thơ lái láng của những hư tự trong tiếng Việt của Nguyễn Du. Vì thế, cái lý vô thường ẩn sâu trong lòng vũ trụ từ thiên đàng cho đến hỏa ngục đã bị vùi chôn giữ đống tuyết lạnh lùng băng giá của ngôn ngữ Tây Phương duy lý khô cằn.
” Ngày mai trong đám xuân xanh ấy… có kẻ lấy chồng, theo chồng – sẽ không còn sự vô tư, nhàn nhã mà đi dạo mùa xuân như thế nữa! Ý nói: “bỏ cuộc chơi”/- Nhưng câu thơ chưa hẳn đã phải là nuối tiếc cho cô thôn nữ kia, mà chính trong lòng thi nhân đang nuối cảm? Bộc lộ một tâm trạng bâng khuâng, hiu hắt, có phần xa xót [cho chính mình.]
Đất nước hình gì, không nhận ra
hình cong chữ S, ải Nam Quan
vằn vện phấn son kẻ chì mắt đồng tính
lem luốc mấy cái mặt con buôn tí tởn
Tôi dùng một mũi tên để giết con nhện.
Tôi dùng cuốn tóc điện để ủi con sâu.
Còn những con kiến tôi gọi không chiến
Chu Vương Miện là một trong những người còn làm thơ văn trên đất khách, còn làm kiếp tằm ép xác nhả tơ vì con chữ quê nhà; anh là người giữ lửa đáng trân trọng. Có nhiều thi sĩ nổi tiếng thời trẻ, lớn lên họ im tiếng? Có lẽ họ đã thỏa nguyện. CVM ở tuổi 68 vẫn lặng lẽ chống chỏi với cơn đau trần thế một cách dũng cảm để viết và viết…
Bạn ơi, có bao giờ bạn tiễn bạn nơi bến sông. “Lâm giang tống hữu” câu thơ cũ. Đỗ Phủ thương người thấm ướt khăn . Ý thơ cổ làm tôi buồn khôn xiết. Người tóc bạc giữa trùng khơi sóng biếc. Nghe não lòng cho kẻ ở người đi… Nước mắt người xưa làm mình muốn khóc. Cảm thương người lữ khách, khóc tri âm.
men tiêu hóa tiết ra từ linh hồn thế kỷ (ngộ nhận)
thế kỷ chúng ta (anh và em) đã đi qua vội vã nhưng rất buồn
mặc dù thông điệp gởi lại là tình yêu nhưng em cũng biết tất cả đều rất cũ riêng trái tim kẻ làm thơ rất mới
Miền tây ơi miền tây
vựa lúa Việt Nam không nuôi nổi chiếc áo bà ba em mặc
chiếc áo bà ba không ngừng căng cứng và đứt nút
gió thốc miên man từ nhát cuốc người mở đất
nước ròng nước lớn cuộn đỏ ngực Cửu Long
nước sông còn trong
Tuy cách nhau năm thế kỷ, những lời thú tội và xin khoan hồng tại Hà Nội năm 2009 khá giống lời thú tội năm 1633 tại Roma. Điều khác nhau là Galileo chỉ phải đọc thú tội sau khi tòa xử; các nhà dân chủ Việt Nam phải nhận tội trước khi ra tòa.
Gia đình chúng tôi có khá nhiều Mỵ nương. Già nửa số đó đã nằm xuống khi đất nước được “giải phóng”. Cũng có những người đi ra bắc và còn lành lặn trở về, nhưng kể làm chi những nàng Mỵ nương còn đầy ắp trong lòng hình ảnh chàng Trương Chi hào hoa đó. Tình yêu thường hay “mà” con mắt chúng ta khiến chúng ta không còn sáng suốt nữa, Đấy là sự thường!
tình đẹp xinh đang tươi cười hồn nhiên
trong bộ bikini nửa mảnh với làn da
mịn trắng – ngực trần hồn nhiên chơi cát
“Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời…”, mỗi lần nghe câu hát ấy là mỗi lần tôi lại phân vân tự hỏi, “Những ‘kẻ lạ mặt trong ngôn ngữ’ ấy có phải là ‘tiếng nước tôi’ (và những đứa cháu của tôi có phải ‘yêu’ chúng ‘từ khi mới ra đời’)?”
Tôi không biết chắc tuổi thơ, hay trí nhớ về tuổi thơ, của tôi bắt đầu ghi nhận từ lúc nào nhưng tôi biết từ khi bị bắt về Sài Gòn ở với anh tôi, đó là lúc tuổi thơ của tôi chấm dứt. Cánh đồng cỏ ngày xưa cũng không còn.
Bỗng một hôm, đứa con gái ngủ quên, ta lần mò trở dậy
khát thèm một chút đắng cay
Chén rượu trên tay, ta không nhớ nổi gương mặt mình trong bóng tối
(chiêm bao lần nào cũng thấy tôi đứng sơn đi,
sơn lại nguyên căn chung cư đang ở, ai nhìn cũng đáp- trong thể xác có linh hồn!).
Nhưng thơ ông xuất hiện như vầng trăng ra khỏi đám mây, như mùi hương bông sứ chợt thoảng vào vườn khuya, là một niềm vui chung, và cho người lữ khách ngồi lại bên đường, buổi chiều, “cười với nắng một ngày sao chóng thế… đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan”, câu thơ ngày xưa của ông mà Bùi Giáng hết lời ca ngợi.
Ít nhất có một người làm thơ đáng cho ta đọc giữa “sống chết với điêu tàn vờ vĩnh” để cho chúng ta còn có được “một buổi sáng nghe chim trời đổi giọng.” Đặc tính thứ ba và cuối cùng của thơ Tuệ Sỹ chính là tiếng thơ đổi giọng của một loài chim đi từ cõi xa xưa của vô biên tế kiếp trong lòng sâu thẳm của Tính Mệnh Quê Hương.
Hãy ngồi lặng trong im vắng, hơi rượu không bốc lên mắt nhưng tiếng nói của tôi một giây nào đã làm hồi sinh một nụ Hân Hoan nở giữa tháng ngày tưởng như tất cả chúng ta đang là những công – dân – tuyệt – vọng.
để lắng nghe thầm thì
của những linh hồn từ chiến tranh vừa qua
và suy về
những hình ảnh của chính ta
Tôi hy vọng một số điều trình bày trên đây có thể đem lại một vài nụ cười chia sẻ cho những ai quen thuộc với lĩnh vực này, vì, dĩ nhiên, đó là những điều được nói đến quá nhiều trong ngành vật lý lượng tử. Đối với độc giả Lâm Trường Phong, tôi xin cám ơn câu hỏi của ông, và mong là những điều tôi trình bày ở đây, phần nào, làm ông vui và thoả mãn.
Xin chào các em nhỏ ở Huế, những đứa con được nuôi dưỡng trong một bầu khí đe dọa, bú mớm bằng thứ sữa thử thách, đầy cay đắng và kinh hoàng, các em sẽ lớn hơn mọi trẻ em trên thế giới vì các em có đủ căm thù để tranh đấu và đủ yêu thương để tha thứ và sống với kẻ khác.
Ngày xưa ai đáp tàu rời khỏi quê hương khi trở về phải theo nghi thức tẩy rửa mọi chất nhơ bẩn bằng cách tiêu thụ bốn chất lỏng từ con bò: nước tiểu, phân loãng, sữa và máu. Thời Gandhi khi đi học ở Anh Quốc đã bị xóa tên trong đẳng cấp. Bây giờ nhiều người rời quê hương, không ai bị khai trừ khỏi xã hội như xưa nhưng dù sao vẫn còn bị kỳ thị, coi như đã hoen ố.
Trong tiếng bản ngữ của tôi, từ “màu” không hiện hữu …
Chúng tôi đã từng là một chủng tộc rất cao lớn, thân xác chúng tôi vượt quá cỡ những chiếc quan tài của chúng tôi …
Một ngày …xa xôi nào
Rễ tôi không hút được nước
Lá tôi không thở được ánh trời
Tôi yên tâm chết trong kiêu hãnh
Bé làm cho các đồng tiền run rẩy và quay tít, đá hất trả lại những tờ tiền giấy cho đám người say sưa la hét. Có cái khoảnh khắc ấy là có tất cả. Bây giờ khi nhắm đôi mắt lại, bà biết ai là người đã được cột chặt vào bà trên cái giường nhỏ hẹp này.
Xa xa dưới sông có một đàn ngỗng. Họ ngắm đàn ngỗng trong lúc cầm tay nhau. Chẳng mấy chốc hắn sẽ đưa nàng về căn hộ của hắn. Chẳng mấy chốc họ sẽ nằm đó, hút thuốc.
mau đến Mùa Đông đi! chúng ta lại cưới nhau một lần nữa trong tưởng tượng. riết cười đến tận Mùa Xuân sau. anh hát trên đường, hoang mang mù mịt… hóa ra là chúng tôi đang nhớ nhau quá chừng, đến ngột thở và bất động cả màu xanh trên trời.