Trưa
bóng người đổ dọc
bóng sáo cắt ngang
như thánh giá
trên bàn bày biện đèn cầy lung linh [trầm/quế thơm lừng] thịt sống kề thịt chết rượu đỏ một tina hí hửng
một cuộc tình hậu hiện đại 100%
biết nói gì đây? không!…
Bước vào thời bình, con sông Mekong đã trở thành mục tiêu khai thác của 6 quốc gia trong toàn Lưu Vực Lớn Sông Mekong [GMS, còn được gọi là Tiểu Vùng Sông Mekong Mở Rộng]. Cùng là những quốc gia ven sông nhưng mỗi nước lại có những ưu tiên phát triển khác nhau với những quyền lợi đôi khi mâu thuẫn.
Làng ấy, dần không chứa nổi thân hình gầy guộc, 40 kg của cô giáo Mỹ. Tôi biết vậy, bởi thời gian này, mỗi lần đi qua nhìn vào ngôi trường lại có cảm giác nó bé đi một chút. Hay tại học sinh lớn quá nhanh?
Ở hắn có cái gì tựa như một nỗi chờ mong đến từ kiếp trước, nhưng ở kiếp này hắn đã cố gắng kìm giữ lại những hiếu kì về nỗi mong đợi ấy. Mọi hành động của hắn đều chỉ như minh chứng một điều rằng hắn đang nói to lên cho tất cả thấy rằng hắn đang xuất hiện, còn vấn đề hắn hiện ra…
Quét sạch bầy lá vàng thu
tàn đông quyết định xanh rét dưới không độ thời quá độ
giấc mơ lửa thời hè đỏ
xuân trắng trường sơn cháy sém
những búp sen khô giữ từ mùa Khánh Đản
gác thờ tiếng tán xướng của đồng cỏ
chúng trở lại. Nhưng mi. Mi
Hãy mặc áo, hãy để trắng, ra đi.
Qua sự giới thiệu của Hoài Nam, người nghe ở bên này chiến tuyến hẳn phải đồng ý với ông rằng người nhạc sĩ ở bên kia chiến tuyến ấy xứng đáng nhận một sự chào đón nồng ấm, dù cái oan nghiệt của cuộc chiến vừa qua đã xui khiến có lúc chúng ta là những kẻ thù không đội trời chung của nhau.
Ông Phạm Xuân Nguyên mô tả ông Hoàng Ngọc Hiến là một người “không ra khỏi một khuôn mẫu ông được đào tạo”, “không tách khỏi truyền thống chủ nghĩa Marxist trong tư duy”. Mô tả vậy là rất chính xác.
tôi thỉnh thoảng chạy trốn thế giới bận rộn
bằng cách đi ra một quán cà phê đầy người
nhìn người ta bận rộn
có vài người rán làm ra vẻ bận rộn
trong một số người bận rộn thật
nàng nhún nhảy
trên một quỹ đạo khập khiễng
như những kiều nữ Moulin Rouge
xinh như mộng.
Có phải cả đời đã quen nhìn xuôi
nên lòng rưng rưng mỗi lần nhìn ngược.
Cái nhìn ngược bỗng thấy đời chân thật
ngược cái nhìn từ đó đi lên.
Suy nghĩ không theo kịp bước chân tôi và tôi lại cảm thấy mình trống rỗng. Nhưng rồi, dù bước chạy không hề thay đổi, tôi vẫn nhận thấy tôi đang hụt hơi. Những con người xung quanh chuyển động nhanh đến mức tôi phải nhanh chóng thừa nhận rằng mọi sự tách rời của các thành phần cá nhân tôi chỉ giống như một trò đùa vô nghĩa.
những cái chợ tự phát bên lề đường không cần đóng thuế
những “gái chợ đông” ôm thúng co giò chạy khi thấy công an
những “trai giữa chốn ba quân” trơ mặt chạy xe ôm nám đen khuôn mặt
em hỏi tôi làm gì để mùa xuân vui
thành thật trả lời em rằng tôi chả biết làm gì
nếu có thể
tôi
làm thinh con mắt
tôi ngồi lại dưới kẹt nách đọc ý nghĩ mình qua những dấu chấm tròn tròn bỏ lâu lắm ngoài ngoặc kép
những ý nghĩ tôi tin đọc kỹ chí ít cũng giúp làm được cái sườn đỡ một linh hồn đang hiện hữu trước mặt
Ông Cao không phải là một nhà bất đồng chính kiến, [mà] là một thứ mà chính quyền Trung Quốc thấy còn đáng sợ hơn: một luật sư, trong khi theo sát luật lệ Trung Quốc, đã tìm cách đại diện những người bất đồng chính kiến, thành viên các nhóm tôn giáo thiểu số, và các nạn nhân khác bị Đảng Cộng Sản đàn áp.
Như vậy kể cũng may mắn: Đạn bom chưa giết chết Dự. Bệnh tật, đói khát, sơn lam chướng khí… trên rừng núi không vật ngã được anh. Dự vẫn sống nhăn răng để trở về và chịu đựng tiếp những khổ nạn của thân phận thằng ngụy quân cầm súng bắn phá cách mạng, chống lại nhân dân…
một con nhắm một con nhòe
con nhắm rõ rành như ban tối
con nhòe mơ hồ như ban khuya
hơi xuân ngọng nghiụ phồng líu cả lưỡi
Mèo có góc sân cỏ
Tôi có khung kính mờ
Hai ta cùng bé nhỏ
Niềm cô đơn vô bờ
Thằng chó nào đã lái xe tông nát nó
Thằng chó nào ẵm nó, búng mũi nó, đánh đít nó, vuốt ve nó, dẫm nó, hít nó vào phổi, ăn thịt nó trên đường
Thằng chó nào nặn ra nó thành một tác phẩm, rồi đột ngột chối bỏ nó
Người thông dịch của ông Hồ, không phải Chủ Tịch Trung Quốc, đã thốt ra mấy chữ “universal value” (giá trị phổ quát). Thật ra, điều ông Hồ thực sự nói là “nguyên tắc phổ quát” (universal principle) – một thứ ngôn ngữ rập khuôn lấy làm nền cho chính sách không suy chuyển của Trung Quốc.
giữa những cổ tự nhạt mờ đạo nghĩa
giữa lũ tượng đá lịch sử điếc câm
như con ba ba theo đàn cá lòa
bơi quanh viên kim cương quý
có một thế giới khác với thế giới này
thế giới không có gương soi
không có ảo ảnh
người không có bóng
vật không có bóng
ta chui vào tấm gương
ngọn lửa sình chướng
cuối cùng
nhắm mắt
Theo nhà phê bình Đỗ Lai Thúy, “Liệu có phải đặc trưng riêng của Hoàng Ngọc Hiến là chủ nghĩa độc đáo? Hay lỳ lợm? Có lẽ người làm phê bình ở Việt Nam ít nhiều cũng buộc phải lỳ lợm? … Chính sự chống lại lược thuật một cách hệ thống, chống lại lối tư duy kinh viện con tằm ăn lá dâu rồi nhả ra tơ… này tạo ra sự độc đáo [của] Hoàng Ngọc Hiến …