Bọn ta, chẳng còn tánh can cường
đánh mất niềm hân hưởng
sống cuộn mình trong cái vỏ đơn côi
Love arrives
and in its train come ecstasies
Derrida cũng cho rằng tất cả mọi ngôn ngữ đều là ẩn dụ, bao giờ cũng sử dụng nghĩa bóng và dụ pháp. Tác phẩm văn chương là ít lừa dối hơn những hình thức diễn ngôn khác vì chúng nhận biết tính chất tu từ của riêng chúng.
Ngôn ngữ, ngôn ngữ nào?
Một câu thơ chưa đủ lớn
Đã vội lao vào cuộc sáng tạo
Chữ … chỉ là những đường nét vô nghĩa vẽ ra trên giấy …. Nó sẽ chỉ hiện hữu đối với chủ thể dựa vào cái ý tưởng mà chủ thể gắn vào đó. Ngược lại, ý nghĩa chỉ hiện hữu bằng và xuyên qua ký hiệu.
giả thử như trời hành. đứng
thì trong cách đứng cũng có phần
uy vũ. hay là run en sợ
cuộc du hành của một bãi phân
nhắm mắt lại nhìn bằng hai tai để thấy mình vẫn sống
ngồi lặng trong bóng im nghe tiếng lá
Nàng đang đọc tạp chí Elle. Một tựa đề to đùng đập vào mắt nàng: “Em nấu tình yêu thành món ăn”. Không mang một ý niệm đặc biệt nào, nàng cười lăn lộn. Thực ra, nàng chỉ đang mường tượng hình thù cái tình yêu của nàng lúc nó nằm trong dạ dày của các chàng trai.
tưởng tượng em cởi áo, da trắng tợ bông bưởi
tôi nằm bưng mặt khóc rưng rức
ngoài trời mưa đổ, nghe tức tưởi
Hàm của nó luôn hả lớn
răng chập chùng nhọn hoắt
Hả lớn
Hả từ từ lớn dần
Bề ngoài ngôn ngữ mang đầy chất phồn thực, lớp lớp những khoái cảm của tính dục là “những khắc khoải, thao thức về thân phận, khát vọng làm người của một con người” như Âu thị Phục An đã từng tâm sự.
sơn ca vẫn thường ngửa cổ vực âm giai
bài hát cũ giật mình trong chiếc loa cửa hàng sao chép đĩa
tóc bồng cũng đã ngập ngừng chia cho mưa chỗ đậu
Tôi có giấc mơ này, thưa bác sĩ: tôi đang sống trong thị trấn này
thì tôi già đi. Hàng xóm cũng già
đi, và họ ở luôn trong nhà, dậy trễ
Vậy là bắt đầu của dân tộc Việt không có rồng Lạc, tiên Âu gì hết. Sống ở thời đại văn minh thì hãy nhìn sự vật ở mức độ bình thường dù rằng cứ tưởng đó là tầm thường. Để khỏi sống bằng ảo tưởng, hoang tưởng, khỏi phải lừa mình, dối người, gồng xác lên gân che giấu mặc cảm tự ti lâu dài…
Chapot Napoléon chai
rượu armagnac chúng tôi đã
uống say cùng nhau đêm không hẹn
chiếc vỏ chai Tình Yêu tôi nâng
anh đã chơi facebook
đã dò la
đọc không biết bao nhiêu câu
chữ
Thời bình dẫn theo sự hưởng thụ có ngay trước mắt mà ước vọng lí tưởng còn quá xa vời nên phải có những toan tính lắt léo, tuy không đủ lấy thúng úp voi nhưng cũng ghìm giữ được sự thật một thời gian, hay có thể ghìm giữ lâu dài khi cố không buông bỏ quyền lực.
Đêm gánh những thúng thẫm sậm
Ồ ạt đổ hũ nút đen thâm
Ếch nhái cũng réo rắt theo
Hùa tiếng hát rong của gió
Tôi giấu trong mặt trời
những chiếc chìa khóa đủ loại
Và giấu trong tôi
những kiểu hòm toan tính
Ngày (đúng ra là đêm) 9-3-1945 được ghi trong lịch sử là thời điểm quân đội Nhật Bản lật đổ toàn bộ chính quyền thuộc địa ở Đông Dương do người Pháp xây dựng trong hơn 80 năm. Tất nhiên là vì quân Nhật đã đóng ở Đông Dương từ 1940, đã đặt nhiều cơ sở thâm nhập, tạo dựng nhiều tầng lớp thân thuộc…
có cuộc tình bỗng nhiên nở rộ đêm qua thơm mùi quỳnh quyến rũ
đầy đủ cả môi hôn, tay ghì, ngực ấm và những lụa là không khoảng cách
Khi tỉnh dậy, tay tôi quờ quạng tìm Tuyết nhưng chỗ nằm của Tuyết trống không. Tôi nhảy khỏi giường lục lạo mọi chỗ. Quả là Tuyết đã biến mất. Trên tấm gương ở bồn rửa mặt hai chữ “Vĩnh biệt”đỏ chói viết bằng thẻ son môi. Tôi nghe đắng ở miệng.
Niềm vui
Nỗi muộn phiền
Cùng sinh ra từ bóng tối đi như chân nhện
làm như thể vô can
con bướm vàng đã bay về phía nắng
và rêu rao
mùa xuân có màu hồng
Bà Cẩm bảo chồng, con người ta có thể cứ việc sợ chết ngay cả khi đang ngủ trên giường; và nếu ông muốn chọn cách sống ẩn dật như một con rùa thì tốt hơn ông nên nhớ là bà không hề muốn làm vợ rùa. Đó là kiểu nói khó nghe nhất trong đời mà bà đã từng nói với ông…
Tháng Ba vẫn còn gió lạnh và
thỉnh thoảng cơn buồn lại kéo dài
đã đi qua một chặng lắng nghe
tiếng chân bước thầm bên sóng biển