Thật vui mừng ♦ Chùa Bát Nhã
13.02.2015

Tiếng cú rúc sân chùa
Thằng bạn tôi gõ cửa bằng chân phải
Cửa mở
Tôi lập tức xông vào
Dùng gậy quất túi bụi

những phác hiện đầu tiên ♦ cách chép về sông núi
13.02.2015

và những đêm ta thức trắng
em lại sang
em nói là em cũng chẳng ngủ được
cái làng Cù của ta cũng chỉ nhỉnh hơn bàn tay con người một chút

TẠP CHÍ VẤN ĐỀ VÀ NGỤY NGỮ
12.02.2015
TẠP CHÍ VẤN ĐỀ VÀ NGỤY NGỮ

Đòn thù của Ngụy Ngữ còn dữ dội hơn cả Vũ Hạnh. Vũ Hạnh chỉ nhắm vào mặt trận văn hóa, chưa bao giờ có một câu ca ngợi lộ liễu phe trong bưng mà VH đã gia nhập từ năm 1961… còn NN thì lộ liễu công khai

tâm sự với sài gòn
12.02.2015

về phố làm cây khỏa thân
hỏi xem chân lý đã trần trụi chưa?
sài gòn vuốt mặt dạ thưa:
tuổi tên thất lạc đã vừa bốn mươi

Cơn mưa và lũ bò ♦ Ngôn ngữ của lũ ruồi
12.02.2015

thưởng thức những bữa ăn ngon
kèm theo thứ nước hảo hạng nhất
của ruồi
như điều người ta dành cho
người cao tuổi

Thơ điên
12.02.2015

sư phụ ơi sư phụ
ta đã phụ công người
nhấn thơ vào sọt rác
đánh rơi mất nụ cười

VÒNG TRÒN
11.02.2015

Những bàn tay nắm lại, và nối thành một vòng tròn khổng lồ. Tất cả chuyển mình, tay khóa vào tay và đi vòng tròn.

Còn mùa hoa nào….
11.02.2015
Còn mùa hoa nào….

Đó là buổi chiều ngày 28 tháng Giêng năm 1969. Tôi và sáu người lính còn nằm tại BP 850.815 (Bản đồ Thạch Trại). Tôi lặng người đọc thêm một rồi hai, ba lượt mẩu cáo phó mà vẫn không tin rằng Y-Uyên đã chết.

món dê nướng đón xuân
11.02.2015

định hướng ngọn lửa
kiên trì thời tiết
bình ổn nhiệt độ dù lạnh hay nóng
vẫn phải là mùa xuân???

Tiệc Tất Niên Tổng Kết Văn Chương Năm 2014
11.02.2015

- Chưa bao giờ thấy độc giả, không biết.
- Mời ngồi đầu bàn.
- Kê vài cuốn tự điển cao lên, độc giả hơi thấp.
- Nhớ dâng trà.

biển
11.02.2015

1/ biển đông
bỗng điên
2/ biển ngọng
bỗng nghiện

Bão Khô
10.02.2015
Bão Khô

Có một giọng đàn bà lẫn với tiếng gió ở sau tấm liếp như tiếng mẹ thằng bé. Nó nhìn lên mặt lộ. Trên con đường lổn nhổn đá xanh dẫn lên trên đó, người đàn bà có khăn tang đang nhẩy qua nhẩy lại, rượt theo một con chó ngậm trong mồm một khúc xương.

Nhớ Y Uyên
10.02.2015
Nhớ Y Uyên

Tôi coi Y-Uyên như em. Tôi đã làm tất cả những gì có thể làm cho Y-Uyên nhà văn, Y-Uyên chuẩn úy. Việc làm của tôi có thể không có kết quả, hoặc kết quả chỉ đến quá muộn màng, quá chậm.

Trong nấm mồ ký ức
10.02.2015

sao xuất ngũ sớm và kỳ cục vậy Uyên
có phải vì những người còn sống
đều đớn đau nên tìm đi vội vàng
như vì sao lẩn trốn bình minh

Sói
10.02.2015

dấu ấn trên da
dấu lửa ái ân

mùa hạ cuối cùng
yêu qua tiếng súng

Tôi Trở Lại Texas
10.02.2015

tôi trở lại texas
như giòng sông không chảy
như mưa không hề rơi
đường vắng quên tắt đèn

Happy Ending
10.02.2015

Một cái nhạt nhẽo,
nhưng đắm đuối,
hoàn toàn không che đậy
đã lọt qua khe cửa

Khuôn mặt chiến tranh trong tác phẩm Y Uyên
9.02.2015
Khuôn mặt chiến tranh trong tác phẩm Y Uyên

Lúc bây giờ, cái chết nào cũng đột ngột, đột ngột như đóm lửa tàn thuốc chợt tắt ngúm khi vứt vào vũng nước trong bóng đêm. Vừa sáng lóe lên đó và hết. Bốn viên đạn, và Y-Uyên đã chết như thế.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)