Lòng suối trong xanh
20.03.2015
Lòng suối trong xanh

ôi thời gian và một đời người
anh mới nằm xuống yên nghỉ
tưởng như chưa ấm đất. mà nay
đã chín năm tưởng niệm ngày anh mất

vết mổ bunion
20.03.2015

buổi tối cắt tôi ra thành nhiều khúc
nối lại bằng những trằn trọc, đớn đau
vết mổ ngón chân trò chuyện suốt canh thâu
nhắc nhở tôi rằng mình đang sống

Ta hơn em hai mươi tuổi
20.03.2015

Thời gian như cây chổi quét đi rác rưởi
Ta hơn em hai mươi tuổi
Chính vì vậy mà ta có thể
Dốt hơn hai mươi năm, hoặc hơn thế nữa

niềm cay đắng tao nhã -cho Khách sạn Cô Liêu & LL- (*)
19.03.2015
niềm cay đắng tao nhã -cho Khách sạn Cô Liêu & LL- (*)

những tưởng, thứ tự đó sẽ dày lên chút một. hắn đi tìm điều gì, trong ngôn ngữ bản gốc đã nhoè đi và âm vị mới xuất hiện. những mẫu tự này từ rời xa thân xác của chúng để tìm một cơ thể mới hơn, phù hợp với mất mát hơn.

Tại sao làm thơ (I-II)
19.03.2015

Một người biết làm thơ đứng trước ngôn ngữ cũng như một người biết chơi đàn đứng nghe bản nhạc, một người biết cày ruộng đứng trước đồng lúa. Bạn xúc cảm sâu sắc hơn, kinh nghiệm đầy đủ hơn, thấy những lối đi mới.

tập huấn đùng đoàng
19.03.2015

công phu chập chững
lững thững hay bò
tò mò đi trước
lò dò theo sau

Mùa đông xưng tụng
19.03.2015

đôi môi tật nguyền ngồi thiền trên quỹ đạo đức tin
những hoang hoải mọc mầm nơi hẹn thề cằn cỗi
tiếng nói em trần truồng chỗ sâu chỗ cạn
ký ức ám khói bất ngờ phục sinh

Sực, có điều
19.03.2015

chỉ còn bản năng
thú tính
lời bỗng mộc mạc không ngờ
đến ú ớ
đến hì hục

NHẬT KÝ DÃ QUỲ
18.03.2015

Tôi lựa vài bông, phủi sạch những con kiến trên đó, cho vào miệng nhai ngấu nghiến. Ăn cũng được đấy, cũng no bụng. Tôi đã nghĩ , lúc nào đói bụng mà không có thực phẩm của con người, tôi có thể giải quyết cho cái dạ dày như con dê, con bò, con ngựa.

Họ không có được cảm giác của ngày tận thế
18.03.2015

như biển đã xâm thực cả ngàn năm cát gió
núi sẽ trôi
và câu thơ sẽ không dừng lại ở đâu đó
tự tận

Mượn ý trên chuyến đò
18.03.2015

một ai đó đã nhặt hòn sỏi ném mạnh xuống sông
quầng nước cười ngả ngớn loang lớn dần
con quạ đực giật mình vỗ cánh bay
giấc mộng nhỏ rút đầu vào chiếc lỗ tò vò im ắng

Qua nửa đêm
18.03.2015

chỉ một chút thôi

đèn trần phòng
tỏa lên mặt thứ ánh sáng
cực trang nghiêm

CUỘC CHỐNG TRẢ ẢO ẢNH
17.03.2015

hóa ra thôn mộ đình là một đất nước, tôi cảm thấy sợ hãi thật sự vì tự dưng lại rơi vào một đất nước có cuộc sống vừa thế tục, trần trụi, vừa bàng bạc một thứ tinh thần sùng tín lung linh bí hiểm, có thể trong một phút giây cực đoan nào đó người ta sẽ giết tôi chết mất,

Viết cho hoang tàn đầu năm
17.03.2015

sài gòn
nơi tôi đặt hơi thở
nơi nhắm mắt, mở mắt
nơi cố tìm thứ tôi không đánh mất
cố tự hào về những điều không thật

Điều đáng kể ♦ Kẻ khác ♦ Hình nhân
17.03.2015

nếu được chọn một công việc trong những ngày không có gì để làm
tôi sẽ là hình nhân rơm rạ ngoài ruộng lúa
canh giữ cho mùa màng

đọc Oliver Sacks- bác sĩ thần kinh và người cầm bút
16.03.2015
đọc Oliver Sacks- bác sĩ thần kinh và người cầm bút

Tôi chưa bao giờ gặp ông, nhưng cảm thấy bàng hoàng sau khi đọc bài Cuộc đời tôi ông viết trong trang xã luận của New York Times. Ông đã dùng cùng nhan đề của bài luận ngắn triết gia David Hume – cha đẻ của triết thuyết khai sáng ở Anh -.
I never met him, but was quite shaken reading his My Own Life in the New York Times Op Ed page. He uses the same title as the brief essay David Hume – forefather of British enlightenment –

Nụ cười bên chân đồi
16.03.2015

căn nhà gỗ
mùi thông
cõi lặng của mùa đông
tiếng nứt toác

Aphrodite
16.03.2015

Aphrodisias cuối thu. Mùi sữa và mùi hoa hồng như cố ấp ủ cho cổ kính không tàn phai theo năm tháng. Và tự nơi cuối trời như có ai đó đang vẫy tay về phía cổ xưa, gào thét. Aphrodite, ta cứ muốn sờ lên từng hơi thở của em, ta cứ muốn chính mắt mình nhìn thấy thịt da em.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)