RA ĐI
15.04.2014
RA ĐI

Tôi bắt đầu phết màu đỏ lên bố. Mẹ tôi nói rằng tranh của tôi lúc nào cũng đỏ lòm màu máu.

“Đầy chết chóc.” Bà nói.

Tôi bế tôi để lên manh chiếu cói. Tôi thấy ớn lạnh khi tôi chạm vào da thịt tôi. Mẹ lau nước mắt cho tôi. Tôi nói với bà rằng hãy cẩn thận với những vết chém mới sau ót của tôi. Mẹ tôi thở dài. Bà để mặc bà đang thoi thóp thở trên sàn nhà. Bà nhúng khăn vào nước nóng rồi chườm lên trán tôi.

Ai đó đang rót máu xuống trên đầu chúng tôi. Máu chảy xuống trên đỉnh đầu và loang ra cả bức tranh của tôi. Rồi họ hát.

lê minh phong: ý thức làm xô lệch thể loại
15.04.2014

Đặt vào bối cảnh văn học Việt Nam hôm nay tôi thấy rằng sự khác nhau, sự lớn lao hay nhỏ bé trong các tác phẩm không đến từ giới tính của nhà văn mà chúng đến từ ý thức phản tỉnh của người viết. Với tôi, giờ đây, thế hệ chúng tôi ai lấy bi kịch làm căn nền thì sáng tạo người ấy sẽ đi xa. Và bi kịch thì bao giờ cũng đầy màu sắc “ảm đạm.”

về vội
15.04.2014

một người bạn vội về
theo chuyến xe những người
bạn khác nằm chờ trên
tuyến chiến tranh hết lâu

Kèn ma tháng Tư
15.04.2014

Âm liếm xương òa bay
Rực hồng lời oan nghiệt
Âm bay âm bay miết
Chiều nghiến răng trên cao

Trần Vũ: mỗi con người trưởng thành mang trong mình một tín ngưỡng văn chương
14.04.2014
Trần Vũ: mỗi con người trưởng thành mang trong mình một tín ngưỡng văn chương

Biên giới giữa truyện ngắn và truyện vừa là biên giới đặt trên một phản thịt chặt bằng dao phay. Tác giả chặt hết những nhân vật không quan trọng chỉ giữ lại một, hai nhân vật phụ tối cần thiết. Chặt luôn các pha đối thoại không liên quan đến thème truyện. Riêng với nhân vật chính, thường xuyên phải chặt hết tứ chi, cạo lóc hết thịt xương, chỉ giữ lại duy nhất phần thân thể có chủ đích miêu tả. Một khi chưa buông dao phay, truyện ngắn vẫn còn cơ nguy biến thành truyện vừa.

Phép tính của một nho sĩ
14.04.2014
Phép tính của một nho sĩ

Chết, khi tuổi trẻ ngập kín hồn là tuyệt phúc. Vì chết mà nụ cười vẫn tươi. Còn mang hồn nhiên thánh thoát. Tôi nói Tiểu Khanh đừng ngại chết. Tiểu Khanh biết tôi nói dối. Vì chết khi chưa kịp sống, là chết oan. Tiểu Khanh hiểu mà vẫn thương lời nói dối. Chết đi không than trách.

Ca sĩ, hãy hát thật hay. Quên đi chuyện bên ngoài cửa sổ.
14.04.2014

thành phố rối loạn triệu chiêm bao ồn ào trong giấc ngủ
chiêm bao không hát hay
nhưng làm người mê sảng.

Cô ca sĩ tiếp tục nói

Khi hoàng hôn vùng vằng
14.04.2014

phấn son
đổi thế đảo bộ tuồng diễn
a hả như ta đây
đông tây đẹp mặt chưa từng
phèng phèng

MÙA XUÂN CÔ MƠ BAY
11.04.2014

Có một người đàn ông bước chậm rãi lên thang lầu. Bước vào phòng ngủ. Đã quen cái cách của Mơ Bay, ông không bật đèn. Qua ánh sáng đèn đường rọi vào ông thấy một sự bày biện khá lạ lùng. Mền gối chăn mùng giày dép, áo quần đồ trang điểm của Mơ Bay được thu gom vào cái bao tải bự. Ngoài, có hàng chữ: “Đồ ve chai.”

Có một là thư dằn trên mặt bàn:

“Anh ạ, em Ra-Khỏi rồi. Hồn ra khỏi. Xác em là ve chai trong bao tải.

Bàn Tròn- Trần Nguyên Đán
11.04.2014

thật khó tìm yếu tố “chung” để nhận định về việc họ đã tạo ra sự chú ý từ độc giả, vì theo tôi, một số nhà văn trong danh sách này có văn phong “đối lập” với một số nhà văn khác. Nói một cách khác, một vài nhà văn theo “trường phái” này, một vài nhà văn theo “trường phái” kia, cũng như việc họ đã sống trong những thời gian đời người khác nhau, cái nhìn và cảm nhận của độc giả vào mỗi thời kỳ khác nhau.

Lê Quýnh (phần 5)
11.04.2014
Lê Quýnh (phần 5)

Riêng với Lê Quýnh, thái độ chính trị của ông đúng hay sai còn tùy vào nhận định và quan điểm của từng người. Tuy nhiên, dù ở phía nào, đã là người Việt Nam chúng ta không thể không cảm phục ông về sự bất khuất nhất định không chịu cắt tóc, đổi áo theo người Thanh…

rối
11.04.2014

những con rối không cần diễn tập
tự kẻ giật dây quen thói ăn lề
không cần đi đâu xa trên dải đất này
toàn nước là nước

Nốt hương cuối mùa
11.04.2014

tôi muốn ru em giữa đêm sâu nội thị
hành lang hút sâu lồng lộng tiếng gót giày
căn phòng âm u không mở cửa
vẫn lọt lại trên tường tiếng động cơ ầm ì

spirit cleansing

♦ Chuyển ngữ:
11.04.2014

just by careless slip of the hand the gecko died crushed-in at the door jamb. because of insolent lies laughter disintegrated into fog. last night wind slid its tongue through the crack of the door. licked the gecko’s corpse away. leaving behind moist traces still mixed with blood

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)