ở cõi. x, y, hoặc z (không phải em) đã lập trình
2.02.2016

một khi em đã biết rất mù mờ nơi em hiện hữu
chẳng còn con đường nào khác đâu
một khi tiềm thức đã không còn
lòng tự tôn về nòi giống đã tiêu ma

Trở lại mái nhà xưa
1.02.2016
Trở lại mái nhà xưa

Xã hội Mỹ rất phóng khoáng và linh động tới độ nó có thể chấp nhận một người vĩnh viễn đứng bên lề, tự loại mình ra khỏi mọi cơ hội và đời sống nói chung. Điều mà tôi đang cố giảỉ thích là tôi cuối cùng đã học được, đó là, là một người Đan Mạch chả phải là một cái giá trị gì đặc biệt, cũng như việc là một người Việt Nam. Cái giá trị đặc biệt là một loại người, cái con người mà cô có can đảm trở thành để hài hoà với đời sống bao quanh cô, những thứ còn lại sẽ tuần tự diễn ra một cách tự nhiên thôi.

Những giấc mơ vàng của tôi
1.02.2016

trong lãnh thổ những vinh quang không dán nhãn bảo hành, lá cờ đào cãi lại mùa thu. người thầy đầu độc bầu trời bằng thời gian và bề dày kinh nghiệm viết. đường biên giới là chiếc khung giam nhốt bức tranh tuổi thanh xuân

lái đối dán mặt bầy khỉ
1.02.2016

“bạo ngược bước ngạo”
đường ma quỷ chuyên “tạo bàn tàn bạo”
“cấu đùi cúi đầu”
nghiệp thảo dân còn “ê cổ ô kê”

Sau Buổi Hát Xiệc

♦ Chuyển ngữ:
1.02.2016

Mặt trời nào sẽ lặn nơi đây? Trên những giấy gói kẹo và cùi vé vất bừa bãi đầy trên những khu đất phía sau nơi họ đã bứng đi những gốc cây, mặt đất bị nén bởi bước chân khúm núm – chỗ đó rồi lùi lại, đằng sau, chỗ này – bên trên những những bàn chân

Dơi Cú
29.01.2016

Khuôn mặt Dơi Cú trắng buốt, sẵn sàng dập tắt mọi khoan nhượng và thong thả rỉa hồn bằng cái mỏ sắc. Bộ lông Dơi Cú cũng trắng. Lông muôn muốt, sắp đều theo khuôn cánh cong nhọn rẽ nhánh của Lucifer.

cuối đông
29.01.2016

rêu nhập ùa cơn mưa vào xuân rậm rịch
tóc vàng mắt xanh biết ai ngưòi riêng rớt tha hương
bọt sóng Thu Bồn bây giờ mới là huyền hư cõi thực

thường lệ
29.01.2016

nàng cứ rửa chân cá không chết
mà chết người tự tử đầu sông*
truy lùng xác vữa thây chất ngộp
buổi chiều phe phẩy một cơn dông

Nếp gấp thời gian 2
29.01.2016

Cỏ hát. Mồ hư không. Buốt. Âm.
Gọi. Bâng quơ. Xớn xác. Rì rầm.
Mời. Lạc giọng. Lầm lì. Bi thiết.
Vẫn chờ nhau. Lẫm liệt. Đá. Câm.

Đặng Thơ Thơ, không có biên độ giũa thực và hư
28.01.2016

lịch sử nhìn từ âm bản là một thách thức với lịch sử trên bề nổi hay lịch sử dương tính (…) âm bản của một tấm phim là một hiện thực dưới dạng chưa khai triển, nó chưa hình thành nhưng sẽ, nó còn là một tiến trình phía trước, của tương lai, của những thế hệ di dân ngoài nước. Nó còn giữ trong chính nó nhiều bí ẩn của phòng tối. Nó chống lại việc đóng hồ sơ, việc khóa sổ một lịch sử riêng chung

Vũ điệu
28.01.2016

Em rót rượu vào đêm
Ánh trăng vàng bất cẩn
Bỏ lại đôi môi trên cỏ
Gió bần thần xé toang vạt áo

Ô cửa sổ mùa xuân
28.01.2016

Bên khung cửa sổ
những chậu hoa đang trổ nụ
màu xanh thẳm của lá
những chiếc nụ đang ủ mầm hoa

Alejandra Pizarnik: nhà thơ nữ bạc mệnh
28.01.2016
Alejandra Pizarnik: nhà thơ nữ bạc mệnh

Phan Quỳnh Trâm & Hòa Bình Lê giới thiệu / trích dịch
Alejandra Pizarnik là nhà thơ nữ kiệt xuất của Argentina, một thành tựu độc đáo trong thi ca bằng tiếng Tây Ban Nha.

bất tận cuối- an infinite ending/ bạt cho từ thở của Nhã Thuyên
27.01.2016

nhưng một bản dịch chính xác là thế nào?

và những từ ngữ đang hóa bê tông trong mực của những trang giấy cuối cùng phải mang hình hài của nó?

“tôi biết những điều không trở lại nhưng không biết điều sẽ đến”

(dấu vết của khoảng trống)

Phá Sản
27.01.2016
Phá Sản

Phá sản kinh tế tài chánh là một thảm cảnh không ai muốn mình lâm phải.

Có một loại phá sản khác, cũng là thảm cảnh nhưng ở tầm vóc to lớn hơn nhiều. Đó là phá sản chủng tộc.

Những khuôn mặt… ♦ Là tôi… ♦ Đêm nằm nghe…
27.01.2016

Phải đái dầm một miếng
phải ướt đẫm quần
rồi mới ngủ được

Phải chửi đổng một câu

6 Tây
27.01.2016

không biết từ khi nào
tôi bị mắc hứng cuồng hút bụi
không một chút bụi
vẩn

Nguyễn Tôn Nhan: Chính vì mê thi ca, tôi học chữ Hán
26.01.2016
Nguyễn Tôn Nhan: Chính vì mê thi ca, tôi học chữ Hán

Tôi tinh thâm chữ Hán ư? (cười) Trời ơi nghe trầm trọng quá. Thật ra tôi chỉ là kẻ học đòi vậy thôi. Sau cái ngày gọi là “giải phóng” tôi đói quá. Chợt nghĩ ra một ý sao mình không đem chút chữ Hán lỡ học được trước đây ra chui vào cái hang động “văn học cổ điển Trung quốc” để kiếm tiền sống chơi?

Hồn tượng
26.01.2016

Từ tiếng chuông báo hiệu giao mùa cám dỗ
pho tượng đàn ông Atlas ném quả cầu khổng lồ đè nặng trên vai
nhẹ nhõm vén mây bước xuống

Môi sinh
26.01.2016

Sương mù ngờ vực lan tỏa khắp mặt biển
Mê mải bơi không còn lối thoát

Những cặp mắt cú vọ rình rập

Somewhere
26.01.2016

ga cuối cùng
nửa đêm tình cờ nghe lại Somewhere
với Julie Andrews tôi thấy
mình trôi về căn nhà ký ức

Notes rời trong ngày tuyết đầu mùa.
25.01.2016
Notes rời trong ngày tuyết đầu mùa.

Như cô Nhã Ca đã nhắn – “đưa Bố về Xứ Phật.” Trong quan tài, chúng tôi bỏ vào một gói nhỏ, màu vàng, từ chính Dalai Lama, cô Nhã tặng. Về xứ Phật. Một xứ nào xa xăm mà tôi thì quá trần gian để hiểu.

Về loạt tác phẩm “Giành lại Độc lập của Việt Nam”
25.01.2016
Về loạt tác phẩm “Giành lại Độc lập của Việt Nam”

Phá tung các bài hát nổi tiếng, câu trích dẫn và các bài phát biểu chính trị thành các âm tiết không viết hoa, tôi muốn bóc khỏi các văn kiện này những sức mạnh xưa nay của nó, nhằm tạo ra một kiểu trò chơi xếp chữ, trong đó mỗi âm tiết mang quyền lực như nhau.

Gánh xiếc
25.01.2016

Khi những chú hề nhỏ trong tay ta đã hết trò
ta muốn ném chúng ra đường hay bỏ đói
nhưng vì vinh quang cho gánh xiếc của chúng ta
hãy bịt mồm chúng bằng những khúc xương nho nhỏ.

một điều không thể hiểu
25.01.2016

đêm ngáp vặt ở nơi chốn không bến bờ
hồn tứ cố tạm ngụ nghĩa địa mồ côi điệu vũ thày pháp
bỗng thèm thuồng một chút khói nhang

Cánh Chim Lạ Đinh Cường Đã Bay Cao
23.01.2016
Cánh Chim Lạ Đinh Cường Đã Bay Cao

Anh biết không, dạo sau này khi không ở Việt Nam bỗng xuất hiện những tên gọi …. đại loại kiểu tàu lạ, máy bay lạ, người lạ .… Vậy mà hình ảnh đọng lại của anh trong tôi bỗng lạ lùng quí hiếm đến độ tôi muốn gọi anh là Cánh Chim Lạ, hay nói đúng hơn chính những đường bay nghệ thuật của Đinh Cường là Cánh Chim Lạ đã soải dài đến tuyệt đỉnh trong suốt hơn nửa thế kỷ ….

đinh cường, thơ và tranh cho đến hơi thở cuối cùng
22.01.2016
đinh cường, thơ và tranh cho đến hơi thở cuối cùng

Đinh Cường như một thỏi nam châm có sức hút rất mạnh [hay] như một chất keo có thể kết nối nhiều người lại với nhau. Ông như một vị bồ tát, một thiền sư đạo hạnh, sống an nhiên tự tại trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Ann Phong, biển, mãi gọi tên
22.01.2016
Ann Phong, biển, mãi gọi tên

Biển đã giúp Ann Phong vượt thoát, nhưng cũng chính biển cày sâu vào tâm thức chị. Khi trốn chạy, Ann Phong mong đi qua biển thật nhanh, qua được rồi, nhiều năm sau nước biển vẫn còn “thấm trên da thịt” (chữ của Ann Phong).

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch