thơ Thường Quán
18.11.2006

Đừng xoay lưng
khi đối đầu hay khi chia tay
với quân địch
tôi không nói là kẻ thù
nghe lại đây
quân địch
quân địch chứ không phải kẻ thù
quân địch sẽ có quyền sống

bò sa mạc
18.11.2006

Sa mạc không một bóng người, cây hay thú vật. Thế mà trước đó, họ cứ khăng khăng bảo sa mạc không khác gì lắm đâu. “Nhiều ngày, không gió, nắng lại còn mát hơn.” Cổ tôi khô rang, đi từ sáng không một giọt, bây giờ nuốt nước bọt thấy đau đau. Thôi thì cứ nhắm thẳng mà đi, không qua phải không trở trái, thế nào cũng tới. Họ bảo thế.

Truyện ngắn của Trần Vũ: Nhảy dựng ngang trời thế đá tung
18.11.2006

Cứ mỗi lần lật lại truyện ngắn của Trần Vũ, là tôi nhớ đến câu thơ của Mai Thảo: “Dậy đi! Dậy hết thành dông bão / Nhảy dựng ngang trời thế đá tung”. Ý thơ của Mai Thảo nói đến một điều khác, tôi biết, nhưng chữ nghĩa trong hai tập truyện của Trần Vũ và nhất là những truyện sau này của ông, cứ làm tôi liên tưởng đến thế đá tung giữa làng chữ nghĩa. Thế đá tung khô khốc và quyết liệt, nhưng quan trọng hơn, đó là thế đá tung đã tạo nên những đợt sóng thay đổi được sự chán ngắt, phẳng lặng như tờ của mặt hồ văn nghệ.

Xâu mặt phẳng sinh/hủy
18.11.2006

(chị tôi: tài tử màn bạc Nhật)
trước khi vào đường nghệ chị là á hậu Phù Tang
chẵn 40, kết duyên cùng tuyển thủ bóng chày kém 4 tuổi
đã 6 năm

Đêm
18.11.2006

Rồi cũng đến lúc tự nhiên những
con chữ muốn nổi cơn điên, chúng
cứ lúc tụ lại lúc dãn ra, lúc
tiến vào gần, lúc lùi xa, đậm

Hai trích đoạn từ Cô Giáo Dương Cầm
18.11.2006

Cô giáo dương cầm, Erika Kohut, ào như một cơn lốc vào căn chung cư cô ở chung với mẹ. Mama thích gọi Erika là cơn lốc nhỏ của bà, vì cô bé thật là nhanh như quỷ.

Thơ chu vương miện
18.11.2006

Ta chờ chót kiếp chả hồi âm
còn chăng vài nốt nhạc dương cầm
Ta mang ra đốt [cây đàn cháy]
cháy rụi tình ta ra nước trong
Người đã toi rồi đâu khoác nữa
dù mồm có há cũng như không

Chùm thơ Gig Ryan
18.11.2006

Ngày đẹp
Anh ta không còn yêu tôi
Những mảnh rời của tôi bay thành đội hình
ngang qua lá phổi xanh của bầu trời

Tử Tội Trên Dòng Kinh
18.11.2006

Thanh mã tấu được rút lẹ ra. Bất chợt đầu nạn nhân từ phía sau ngẩng lên từ từ rồi gục xuống phía trước thẳng góc với thân người. Hình như còn sự cố gắng trong cõi tối tăm, nhiều lần kẻ hấp hối cố nâng đầu lên, nhưng chỉ nửa chừng, chiếc đầu lại được để cho tự do rơi xuống. Từ miệng vết thương, những hơi thở cuối cùng chậm, đột ngột làm sủi những bọt máu và phát ra tiếng kêu khò khè, đứt đoạn của người lên cơn suyễn.

Một nghệ thuật
18.11.2006

Nghệ thuật mất học cũng đâu khó quá;
bao nhiêu thứ dường như đã sẵn sàng
bị mất nên sẽ chẳng thành thảm họa.

năm bài thơ xuôi
18.11.2006

người ấy bỏ đi ngoe nguẩy đuôi dưới ánh sáng hồng . đuôi đen đen ngăn ngắn không lông ngó như đuôi lợn mà cũng tựa đuôi voi. chắc chắn hắn không phải khỉ. tất cả những con khỉ có đuôi đều đã bị loài khỉ không đuôi thanh trừng . chắc chắn hắn là người hôm nay

thơ Nguyễn Viện
18.11.2006

Xác người thanh niên nằm trên đường trong một vụ đụng xe được đắp bằng chiếc áo mưa của một người nào đó trong số những người đứng xem

Bắt Đầu
18.11.2006

Nàng trút cởi bí mật úp trên vách đá và trầm mình vào im lặng tìm sự an toàn
mật mã chiếc chìa khóa mở cửa một nỗi đau kinh hoàng
căn nhà của một người đàn ông và ba người đàn bà
tràn ngập âm thanh và mùi hương phản cảm
tiếng động tình của cô gái, tiếng khóc của nữ chủ nhân, tiếng thở dài thất vọng của nàng
mùi rượu của cô gái, mùi chăn gối hơi quen của nữ chủ nhân, và mùi tóc uớt sương ân hận của nàng

Journey Back to Việt Nam
18.11.2006

For many overseas Vietnamese, the first trip to another country means a journey back to Việt Nam. This journey is usually more than a vacation; it is symbolic of the search for our origins and answers to our past.

Đ Ằ N G K H Ú C . T Ử U
18.11.2006

Rượu đằng chấp chới tình cô
gió khuya hứng lạnh một tờ rẩy run
uống bao nhiêu lụy chưa chùn
bước trong thiên hạ bước cùn mằn tâm
ngọa lời cay đắng trăm năm
ẵm ngửa bồng ngửa chút cầm cố theo

Mãi mãi là lần đầu
18.11.2006

Mãi mãi là lần đầu
Tôi chỉ mới quen biết em bằng thị lực
Vào khoảng thời khắc nào đó của đêm, em trở về ngôi nhà trong tầm ngắm cửa sổ tôi

lên núi tìm giấc mộng
18.11.2006

núi đá trỗi
bậm trợn
từ chân trời Tây phương
hạt kim cương sáng trắng
giữa mảnh xanh lục
rừng thông phủ vùng lũng
tuyết tràn đỉnh lấp lánh đổi màu

Những Mâu Thuẫn Nhỏ
18.11.2006

Khi ba má tôi thành hôn
vào tháng 9 năm 1975 ở Việt
Nam cả hai đều bị
thời gian đánh cắp:

đồng hành
18.11.2006

đêm thắt lệ cầu vồng giữa nụ buồn tháng hai và trái đau tháng chạp. trên mặt tuyết cô-đơn-em, dấu tích nhớ nhung bày ra những vết chân thỏ êm ái nhịp nhàng.
ngồi xuống nhìn từng đảo-băng-kỷ-niệm lặng lẻ trôi trên biển-lạnh-ký-ức,
đo lường thể tích yêu thương, phần chìm bên dưới mặt nước miên tuởng mình.

Letter after Thanksgiving
18.11.2006

This morning when I was standing at the front door, I let my eyes follow you pulling your suitcase, and watched you disappear behind the car. I felt mixed between happiness and sadness.
I know that this young lady is my daughter who just gave me a good bye warm hug. But also she is a someone, someone who has grown up and stepped out of her family door into her own life.

Flash stories by Tran Mong Tu
18.11.2006

My teddy bear is very old, I do not remember how long I have had him. As a habit, I’d been going to bed with him nightly. I hugged him in my arms when I laid on my side. I tucked him under one of my thigh when I laid on my back. He’s just a little bear but he provides such stability. Maybe this is only a habit of trust, but without him I would feel like I was on the moving boat, and it would be hard to sleep. I hugged him as I hugged my sleep, my dreams or my poems. Both of us are pretty old!

Flash stories by Nguyen Vien
18.11.2006

And I thought, I must do something for the remaining days, until the moment I get to see you. First, I positioned myself in front of the writing table, typed in the keyboard these words: “Are you anxious?” Then I clicked the mouse on the send button. But I reconsidered, everything had quieted down over that side of the world, if your yearning for me did exist, it was merely an illusion. What made me believe I can hear the sound of your breathing?

Her secret weapon against desire
18.11.2006

Throughout the night, only three comforting thoughts pass through her restless mind; the old granny panty she is wearing, her unshaven hairy legs, and an absolute sense of respect for his wife.

Flash stories by Do Le Anhdao
18.11.2006

Of Mice and Subways

translated by the author
from Truyện kể Chuột và Xe Điện (damau.org 12)

At the subway stop of train #9, at the corner of 7th Avenue and 28th Street, in New York City; …

Happiness
18.11.2006

She possessed a pair of piercing eyes and lips that could heal any wound.

He was an easy-going, average man who frequently liked to stare at the tip of that perky nose on her face. He became aroused at the sight of her cherry nose tip whenever she wandered outside in the cold.

Dương Văn Hùng, Nhà Điêu Khắc Vô Ưu
18.11.2006

Có người gọi Dương Văn Hùng là Họa Sĩ, có người gọi anh là nhà điêu khắc, bởi vì Dương Văn Hùng tốt nghiệp trường Quốc Gia Mỹ Thuật Sài Gòn bộ môn điêu khắc và hội họa. Theo tôi, nếu cần thiết để chỉ rõ cái nghiệp dĩ của Dương Văn Hùng, chúng ta phải gọi anh là nhà điêu khắc, hơn thế nữa, một nhà điêu khắc tài hoa.

phỏng vấn Thế Uyên
18.11.2006

Có một chi tiết cần thưa lại với chị: Tôi chỉ là cháu của Thạch Lam, mẹ tôi là chị của nhà văn này. Thạch Lam chết sớm vì bệnh lao, để lại ba con. Người con đầu là gái tên Dung sau lấy trung tướng Ngô Quang Trưởng, người con trai thứ nhất là Nguyễn Tường Đằng học Luật sau trở thành chuyên viên hành chánh tài chánh, người em trai út là nhà thơ bác sĩ Nguyễn Tường Giang (cả hai anh em đã gia nhập nhóm văn hoá Thái Độ do Thế Uyên chủ biên ở Sài gòn cuối thập niên 60).

Con gấu
18.11.2006

Con gấu của tôi cũ lắm rồi, tôi không nhớ mình có nó từ năm nào? Tôi đi ngủ với nó hàng đêm như một thói quen. Tôi ôm nó vào lòng khi nằm nghiêng, lót nó xuống một bên đùi khi nằm thẳng. Nó nhỏ thôi, nhưng sao vững chãi thế. Chắc chỉ là một thói quen tin cẩn, không có nó thì chông chênh như nằm trên thuyền, khó ngủ lắm. Ôm nó như ôm giấc ngủ, như ôm cơn mơ, như ôm bài thơ của mình. Cả tôi và nó cùng cũ kỹ lắm rồi.

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)