lên núi tìm giấc mộng
18.11.2006

núi đá trỗi
bậm trợn
từ chân trời Tây phương
hạt kim cương sáng trắng
giữa mảnh xanh lục
rừng thông phủ vùng lũng
tuyết tràn đỉnh lấp lánh đổi màu

Những Mâu Thuẫn Nhỏ
18.11.2006

Khi ba má tôi thành hôn
vào tháng 9 năm 1975 ở Việt
Nam cả hai đều bị
thời gian đánh cắp:

đồng hành
18.11.2006

đêm thắt lệ cầu vồng giữa nụ buồn tháng hai và trái đau tháng chạp. trên mặt tuyết cô-đơn-em, dấu tích nhớ nhung bày ra những vết chân thỏ êm ái nhịp nhàng.
ngồi xuống nhìn từng đảo-băng-kỷ-niệm lặng lẻ trôi trên biển-lạnh-ký-ức,
đo lường thể tích yêu thương, phần chìm bên dưới mặt nước miên tuởng mình.

Letter after Thanksgiving
18.11.2006

This morning when I was standing at the front door, I let my eyes follow you pulling your suitcase, and watched you disappear behind the car. I felt mixed between happiness and sadness.
I know that this young lady is my daughter who just gave me a good bye warm hug. But also she is a someone, someone who has grown up and stepped out of her family door into her own life.

Flash stories by Tran Mong Tu
18.11.2006

My teddy bear is very old, I do not remember how long I have had him. As a habit, I’d been going to bed with him nightly. I hugged him in my arms when I laid on my side. I tucked him under one of my thigh when I laid on my back. He’s just a little bear but he provides such stability. Maybe this is only a habit of trust, but without him I would feel like I was on the moving boat, and it would be hard to sleep. I hugged him as I hugged my sleep, my dreams or my poems. Both of us are pretty old!

Flash stories by Nguyen Vien
18.11.2006

And I thought, I must do something for the remaining days, until the moment I get to see you. First, I positioned myself in front of the writing table, typed in the keyboard these words: “Are you anxious?” Then I clicked the mouse on the send button. But I reconsidered, everything had quieted down over that side of the world, if your yearning for me did exist, it was merely an illusion. What made me believe I can hear the sound of your breathing?

Her secret weapon against desire
18.11.2006

Throughout the night, only three comforting thoughts pass through her restless mind; the old granny panty she is wearing, her unshaven hairy legs, and an absolute sense of respect for his wife.

Flash stories by Do Le Anhdao
18.11.2006

Of Mice and Subways

translated by the author
from Truyện kể Chuột và Xe Điện (damau.org 12)

At the subway stop of train #9, at the corner of 7th Avenue and 28th Street, in New York City; …

Happiness
18.11.2006

She possessed a pair of piercing eyes and lips that could heal any wound.

He was an easy-going, average man who frequently liked to stare at the tip of that perky nose on her face. He became aroused at the sight of her cherry nose tip whenever she wandered outside in the cold.

Dương Văn Hùng, Nhà Điêu Khắc Vô Ưu
18.11.2006

Có người gọi Dương Văn Hùng là Họa Sĩ, có người gọi anh là nhà điêu khắc, bởi vì Dương Văn Hùng tốt nghiệp trường Quốc Gia Mỹ Thuật Sài Gòn bộ môn điêu khắc và hội họa. Theo tôi, nếu cần thiết để chỉ rõ cái nghiệp dĩ của Dương Văn Hùng, chúng ta phải gọi anh là nhà điêu khắc, hơn thế nữa, một nhà điêu khắc tài hoa.

phỏng vấn Thế Uyên
18.11.2006

Có một chi tiết cần thưa lại với chị: Tôi chỉ là cháu của Thạch Lam, mẹ tôi là chị của nhà văn này. Thạch Lam chết sớm vì bệnh lao, để lại ba con. Người con đầu là gái tên Dung sau lấy trung tướng Ngô Quang Trưởng, người con trai thứ nhất là Nguyễn Tường Đằng học Luật sau trở thành chuyên viên hành chánh tài chánh, người em trai út là nhà thơ bác sĩ Nguyễn Tường Giang (cả hai anh em đã gia nhập nhóm văn hoá Thái Độ do Thế Uyên chủ biên ở Sài gòn cuối thập niên 60).

Con gấu
18.11.2006

Con gấu của tôi cũ lắm rồi, tôi không nhớ mình có nó từ năm nào? Tôi đi ngủ với nó hàng đêm như một thói quen. Tôi ôm nó vào lòng khi nằm nghiêng, lót nó xuống một bên đùi khi nằm thẳng. Nó nhỏ thôi, nhưng sao vững chãi thế. Chắc chỉ là một thói quen tin cẩn, không có nó thì chông chênh như nằm trên thuyền, khó ngủ lắm. Ôm nó như ôm giấc ngủ, như ôm cơn mơ, như ôm bài thơ của mình. Cả tôi và nó cùng cũ kỹ lắm rồi.

Lá sen màu cốm
18.11.2006

“Lâu quá không nhớ cách sử dụng Yahoo Messenger ra sao. Có ai đó biết cách, làm ơn chỉ giùm?”

Cô nắn nót từng chữ một trên chiếc lá sen màu cốm. Nỗi buồn mở ngoặc đón cánh bướm đen mỏng mảnh, chấm đốm trắng trở về. Nỗi buồn có nhớ ra chỗ đậu quen thuộc xưa? Hay là lần này bay ngang, rồi sẽ bay đi luôn. Có ai biết cách nào để giữ nỗi buồn cho bớt buồn?

Rồng
18.11.2006

Nghi thức cuối mẹ Irene Tuyết có thể làm cho đứa con có thể thu gọn đuợc trong một chữ, nhưng tôi tìm hoài không ra; nó chạy trốn vào sau chiếc của dày cui làm bằng gỗ gum đỏ đập ba búa cũng hoài công. Nó bỏ ra sau vườn khúc sông cạn lững thững xoải vài tay bơi là vào cập mạn phố chợ Footscray chưa ai soạn ca dao.

Căn cước của tim
18.11.2006

1.
là hiến dâng?
hiến dâng nào trọn vẹn, nếu không lần tin trao?

2.
là đón nhận?
đón nhận nào tận tuyệt, khi san sẻ chưa từng?

Nửa quả táo
18.11.2006
Nửa quả táo

Tôi tìm thấy một nửa quả táo. Một nửa quả táo mọng. Chắc hẳn đó là nửa quả táo mà Eva đã đưa cho Adam ăn trong cái thuở tạo thiên lập địa.

Ánh mắt đại gia
18.11.2006
Ánh mắt đại gia

Cách lễ Vu Lan khoảng mấy tuần, tôi và muội muội của mình đã gặp hai người này. Mấy hôm đó, chúng tôi là Thượng Đế của một khách sạn bốn sao ở một thành phố nằm trên bờ biển phía Bắc, cách M. cả nghìn cây số.

Chuyện Iris
18.11.2006

Iris.
Ôi dư vị
một mối tình văn lẫn thể thân

còn đọng lại mãi hoài
trong tai

TÌM NHỊP
18.11.2006
TÌM NHỊP

Ngày xửa ngày xưa, nơi kỉa nơi kia, có một chàng trai thông minh đĩnh ngộ, học rộng hiểu nhiều, ngặt cái gàn bát sách.

Đến tuổi dựng vợ gả chồng, cha mẹ quan ngại, trỏ hết đám này đến đám khác, phen nào cũng xôi hỏng bỏng không. Đương sự hoặc lắc đầu hoặc u đầu, còn hai cụ thì rức đầu và ôm đầu dài dài.

Đêm Giáng Sinh
18.11.2006

Cô nhấc ống điện thoại. Anh nhẹ nhàng bấm số. Âm thanh dội lại những tín hiệu bận bịu. Cô thở dài gác máy. Anh tiếc nuối buông dây. Họ cùng thì thầm lời chúc giáng sinh an lành cho nhau. Lúc ấy, đồng hồ điểm đúng mười hai giờ.

Nhảy vào
18.11.2006

Thùng rác ở California cao tới ngực người lớn. Leo lên nắp thùng rác đặt cạnh tường, bà cảm thấy mặt đất đang di chuyển, hệt như một lần nào bà ôm gói hàng đứng trên toa xe lửa đưa bà vào Hà Nội năm xưa. Những lần ấy, bà nhảy từ trên xe lửa vào thế giới của ông.

Cô dược sĩ Việt Nam
18.11.2006

Cô chắc có thể là người dược sĩ dễ thương nhất trong tiệm thuốc Savons đó. Lúc nào cô cũng tươi cười vui vẻ với không những chỉ khách hàng mà với cả tất cả nhân viên trong cửa hàng. Dù khách hàng có câu hỏi dài dòng cách mấy cô cũng không ngại trả lời một cách rất kiên nhẫn. Cô làm việc nhanh chóng và hiệu quả. Ai gặp cô cũng yêu mến cô vì tánh tình cởi mởi của cô. Mọi người đều đồng ý cô nên được bầu là người dược sĩ tài giỏi nhất trong tất cả các cửa hàng Savons.

Những từ chính
18.11.2006
Những từ chính

Ai chẳng biết văn phạm phản ánh tâm hồn? Là bảng chú dẫn, đầu mối, là ngón trỏ chỉ thẳng vào đáy thẳm con người? Những kẻ ưa viết những câu lê thê, bất chấp cú pháp, chẳng hạn, thì hay nói dối, thức dậy trễ và thường nghiện rượu? Những ai tuyệt đối không thèm chấm phẩy thì luôn luôn ăn mặc luộm thuộm?

Lối thoát cho Ted Haggart
18.11.2006
Lối thoát cho Ted Haggart

Họ đã làm xong bài tập cuối cùng trong cuốn “101 Các Kiểu Chơi”. Mục sư Ted Haggart đặt hai tờ trăm đô lên bàn ăn, chào tạm biệt Mike và lái xe về hướng nhà thờ Evangelical. Đó là một thông lệ đáng xấu hổ: trước mỗi buổi giảng anh đều phải trút hết dục vọng vào Mike, để sau đó người nhẹ nhàng và hoàn toàn có thể tập trung vào Chúa.

Nằm
18.11.2006
Nằm

Lâu lắm rồi, hắn mới có dịp nằm ườn trên giường ngắm mây bay. Từng cụm, từng bầy trôi ngang cửa sổ. Có năm, cũng dài người nằm cả tuần ngoài bãi biển, nhưng trời trong veo, và sau cặp kính mát đầm đậm nâu, mắt hắn, hoặc nhắm díp, hoặc vuốt dài theo những thịt da õng ẹo qua lại.

Paris hè 1979
18.11.2006

Dốc đá xanh ngập nắng tháng sáu. Và bạn lạc lõng giữa đám khách du, từng nhóm hì hục nhắm hướng Sacré Coeur. Một ngày nhiệt đới, nóng ran…

Một Khắc Sao Băng
18.11.2006

Câu nguyện ước tình yêu/nhân gian,
em trang trọng/thì thầm hướng về
phía chiếc sao băng
vừa xẹt xuống
kéo theo vệt sáng lờ mờ/mơ hồ
về/như những bất-tận-cùng/ nghịch lý…..vô nhân

TƯỞNG NHỚ PHÙNG QUÁN
18.11.2006

Bút mực bị cướp giật
Anh – người muốn dùng dao
Để viết văn lên đá
Tôi muốn đá mềm đi
Cho tay người đỡ nhọc
Nhưng nếu đá hóa mềm
Làm sao biết gan người

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)