Travel
16.12.2006

my name is yellow snow can be jay-blue whitist
you once lived the most agile courtesan
in Nguyen Du’s Kieu
oracles and burned fake money
on your grave
books and city gates

Những mảnh đời trong Thế Giới Đã Biết
16.12.2006

“Tối hôm đó Caldonia chịu cho Moses ngủ với cô lần đầu tiên từ khi ba người nô lệ mất tích. Anh vẫn thèm khát qua đêm trên giường với cô và anh nói hẳn với cô điều này, nhưng cô vẫn chỉ để anh ôm dưới sàn và không nói gì sau đó. Rồi anh hỏi: “Chừng nào em mới thả tự do tôi?”

Mưa Chọn Mây, Nắng Lựa Trời Xanh Biếc: Tuy Nhiên!
16.12.2006

Ta về đây đứng bên bờ sông lạnh*
Soi mắt trong giữa vùng nước đục ngàu
Rác rưới trôi lều bều mang vết dấu
Của dứt đi, những ân nghĩa bỏ…….. quên,
Những lỡ hẹn chẳng bao giờ lại đến

Tôi Vẫn Vươn Lên
16.12.2006

Anh có thể ghi chuyện tôi trong lịch sử
Với những lừa dối cay đắng xuyên tạc
Anh có thể giẫm đạp tôi vào lòng đất
Nhưng vậy rồi, như bụi đất, tôi vươn.

Có phải tôi xấc ngược làm anh bực?
Tại sao anh bị ảm đạm vây quanh?
Vì tôi cất bước như mình có kho dầu
Đang bơm lên ngay tại phòng khách tôi.

Lão già
16.12.2006

Ai mà chẳng có lúc về già.
Lão cũng thế. Và vì lão đã
già lắm nên những người xung quanh
gọi lão là lão già. Đấy là

một lão già mà thoạt nhìn chẳng
có gì khác với những lão già
khác. Nghĩa là mặt mũi cũng nhăn
nheo, da dẻ cũng cóc cáy, chân

thơ Lucille Clifton
16.12.2006

khi tôi nhìn cô
được bọc lại như rác
ngồi đó, vây quanh bởi mùi hôi
của vỏ khoai tây quá cũ
hoặc
khi tôi nhìn cô
trong đôi giày của ông già cô
với ngón út cắt đi
ngồi đó, chờ trí óc cô
như chờ hàng chợ tuần sau

Nghiệp Dĩ
16.12.2006

Cánh cửa khép hờ
khoá chặt thinh không tĩnh lặng
gấp gáp tiếng côn trùng gọi nắng
Tỉ mẩn tỉa gọt bức tượng
người đàn bà từng mặn nồng
hát câm bài hát cũ
với một người nín câm

Đang Uống Cà Phê Ở Nơi Khác
16.12.2006

Heidi bắt đầu ngủ lại ở phòng tôi. Có khi cô ngủ trên sàn nhà; có khi chúng tôi nằm ngủ chung như cá mòi, hai bàn chân tôi ngang với đầu cô, đến khi cô than phiền là bàn chân tôi đang “chế giễu” cô. Cuối cùng, đến khi chúng tôi ngủ ngang mặt nhau, cô nói, “Như vầy tốt hơn nhiều”. Cô nằm gần tôi đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi kem đánh răng của cô. “Tao thích tóc mày,” cô bảo tôi, rờ rẫm nó trong bóng tối. “Mày nên để tóc duỗi xuống thường xuyên hơn.”

bún riêu nhà, cà hàng xóm
16.12.2006

Có những nhân viên ở trạm xăng rất thân thiện và tỏ vẻ quan tâm đến những người không có khiếu định hướng như tôi. Cũng có khi họ bận rộn, chỉ đáp gọn lỏn, “Không biết!” Thế là xong. Có lần, tôi gặp như vậy, đang lúng túng không biết tính sao, thì một người đàn ông Mễ đang đổ xăng liền quay sang…

After Night Told, 2006 is Dead
16.12.2006

Nước biển tràn vào loài người từ lâu
Đứa bé lúc chào đời đã biết khóc
Tôi chạy 150 miles vào sa mạc
Để chặn những giờ cuối cùng của 2006
Uống một ly rượu cocktail quen thuộc ở một bar lúc nào cũng xa lạ
Tôi lái xe theo những vì sao
90 miles một giờ

Trái Đất Không Là Nơi Nương Náu Của Chúng Ta
16.12.2006

Trái đất không là nơi nương náu của chúng ta
tôi nhìn thấy được điều này trong vừng thái dương trốn chạy
và thấy trong con diệc, mặt trời với ánh nhìn hồ nghi tương tự
khập khiễng từ vùng thung lũng lau sậy
và một khi những tia nắng cuối cùng tắt lịm
niềm lạnh lẽo tràn sang từ cánh đồng cỏ lún mềm

Hoa hồng của thời gian
16.12.2006

khi người gác cổng lịm vào giấc ngủ sâu
em quay trở lại cùng với gió mưa cuồng bạo
già héo đi trong vòng tay ôm là
hoa hồng [của] thời gian

khi đường chim [bay] giới định khung trời
em ngoái lại trông chiều nhá nhem
hiện nổi lên trong tiêu vong là
hoa hồng của thời gian

Những Mẩu Truyện Tiếu Lâm Mẹ Quên Kể Cho Tôi
16.12.2006

The following joke was told to me by Vietnamese about Americans:

On a flight from Saigon to Los Angeles, an American sat beside a Vietnamese. American asked Vietnamese, “What kind of “ese” are you?

“Excuse me?”

“What kind of “ese” are you?”

mùa ăn ong / xương & màu lá / ngọc tháng tám
16.12.2006

mùa ong lỡ người về theo con nắng
treo cành mơ ong nhớ điệu chào xưa
qua sông ướt trái chìm bờ mắt mỏi
cuối mùa reo tay với lá lưa thưa

2 Cô Gái Làm Thơ
16.12.2006

Thầy tỳ-kheo thả hàng nước mắt
Một nửa trôi vào mùa thu
Một nửa trôi vào mùa hạ
Mùa xuân đang chơi trò cút bắt.
Hai cô gái làm thơ bên ly chè 4 màu
Màu son tím ngắt
Melbourne nắng chói chang
Gã làm thơ trên mái tóc
Sáu mươi.

Giới Thiệu Truyện Thình Lình (Sudden Fiction)
16.12.2006

Sudden fiction hay “truyện thình lình” là danh từ đặt ra đầu tiên bởi nhà thơ Hoa Kỳ Robert Kelly của nhóm thâm hình tượng (deep image) trong một lá thơ gửi Robert Shapard và James Thomas.

Phỏng vấn chớp 4 – Năm Phút Với Tác Giả
16.12.2006

Sau 190 câu hỏi [một số chưa phổ biến], 21 tác giả, và vô số những lần kinh ngạc và kính phục, ldv chỉ nghiệm ra được 1 điều xưa hơn trái đất: không có một tác giả nào giống tác giả nào. Sao lại như thế? Rõ ràng họ cùng một loại giống như nhau: loài người. Họ cùng có một tên gọi giống nhau: tác giả. Họ thích làm những điều y hệt nhau: ăn, ngủ, viết và làm tình. Họ nghiện cùng một thú đau thương: chữ nghĩa. Họ say mê cùng một đặc tính: sự sáng tạo. Họ dị ứng chung một giác quan: cảm xúc giả trá. Họ cùng mang một căn bệnh tương tự: chứng hoảng sợ sự cô đơn. Họ đang cùng tìm kiếm một lối trị liệu: phương pháp lấp đầy khoảng trống.

Chả Cá Địa Trung Hải
16.12.2006

Như mọi lần trước, đêm hôm đó nàng mang đến cho tôi món chả cá Hà Nội trong bộ cà-mèn nhôm có quai tráng sứ. Từ ngày nàng mang tôi đến ở trốn trong căn nhà này, đến đêm hôm đó là hơn ba tuần lễ, ngày nào tôi cũng được thưởng thức món chả cá do chính tay nàng sửa soạn, nhưng không hôm nào giống hôm nào, cho nên tôi thấy đêm nào cũng như được nếm món chả cá lần đầu tiên trong đời.

Đi Tới Cuối Đường, Rồi … (Kỳ 1)
16.12.2006

Tất cả những điều tôi đã biết về Tiểu Phụng chỉ là một lý lịch mơ hồ. Mười bảy tuổi, mồ côi cha mẹ, sống với một người nhận là dì, nhưng thật ra chỉ là một bà chủ keo kiệt mà ra vẻ nhân đức. Đây là một trong những lý do tôi đã muốn mang cô ấy đi. Bởi vì tôi tin rằng tôi là một người nhân đức thật sự mà không cần phải chứng minh bất cứ điều gì. Ngay khi nhìn thấy Tiểu Phụng lần đầu và nghe cô ấy nói “Mời ông uống nước cho mát. Ông không cần phải mua thuốc đâu”, tôi đã cảm thấy nỗi gay cấn mông muội của lòng tử tế.

Quên
16.12.2006

Khi em ra đi …
Em để lại thỏi son hồng nhạt trên bàn trang điểm,
chắc em đã ghét màu phai tàn tựa cuộc tình đôi ta.
Em quên mang theo chiếc áo choàng anh mua tặng năm ngoái
mỏng quá! Không đủ che đời em, phải thế không?

thời gian nhiễu loạn
16.12.2006

wo o’clock
in the afternoon
the email alert, sounding in mock
for today only
time is on sale
the day is only half finished,
just a half filled tale

Thiên thần
12.12.2006

Có cái gì đó ngân nga trong lòng người đàn ông. Vậy là người ta cũng quan tâm đến nhau ít nhiều dù nỗi bận tâm chỉ vương trên trán, như lọn tóc mầu nâu đen, chả làm bận lòng ai. Nhưng vẫn là mối quan tâm. Cô không muốn ông đi uống cà phê với ai. Vắng cô, ông hãy chỉ đi uống cà phê một mình.

viên thuốc 48 tiếng
10.12.2006

chắn chắn không phải là sự tình cờ
hay ngẫu nhiên
mà buồng trứng
hốt hoảng chạy trốn sự
xâm nhập

flash stories by Tran Doan Nho
9.12.2006

 
 
Bush

translated by Đặng Thơ Thơ from Bush (damau.org 16)

 

Before leaving Vietnam for Indonesia, Bush said to Nguyễn Tấn Dũng, admiringly:
“Your country is a wonderful place, where people don’t have to waste their energy speaking their …

flash stories by Đặng Phú Phong
9.12.2006

Fight

translated by Lưu Diệu Vân from Đánh Lộn (damau.org 12)
 
Yesterday’s evening, my physical body and I had some disagreements. It’s really nothing, because just like other times, they re-adjusted themselves accordingly, and everything …

Ở NHỮNG BUỔI HÒA NHẠC MIỄN PHÍ CHIỀU CHỦ NHẬT
9.12.2006

Ở những buổi hòa nhạc miễn phí chiều chủ nhật
Anh sẽ đi tìm giọng hát em
Giọng hát trong như tiếng vỡ thủy tinh giờ ly biệt, như nước mắt long lanh của hoàng hậu Chiêm thôi tìm kiếm ngai vàng

THƠ NGUYỄN TRỌNG TẠO
9.12.2006

vẽ tôi mực rượu giấy trời
nửa say nửa tỉnh nửa cười nửa đau
vẽ tôi thơ viết nửa câu
nửa câu ma quỷ đêm sâu gọi về
vẽ tôi thấy đẹp là mê
thấy ghen là sợ thấy quê là nhà

Như Chẳng Có Ai
9.12.2006

Chiếc xe van rỗng ruột nằm đó thật cô đơn. Mọi người ai đi qua cũng hờ hững lướt nhìn rồi bỏ đi. Họ không đoái hoài tới nó vì chiếc xe thiếu mất một cánh cửa lớn ngang bụng. Đã rỗng ruột mà lại toang hoang thế kia, ai thèm rước của nợ này về?
Chỉ có mình tôi xem xét nó thật lâu. Chẳng qua tôi tò mò và c…

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)