Tụng ca trà xanh
2.12.2006

bây giờ thân nhiệt ta 00
ta tạm lìa thế giới nửa giờ
nắng phương nam làm ta ngột ta thực muốn trốn ra ngồi dưới một tàn cây
thay vì bị ướp vào chiếc hộp làm lạnh này
à nhớ rồi một đêm mùa đông bảy năm trước ở xứ bắc ta ngồi bên một đống lửa

Những Bài Tình Ca
2.12.2006

Tiếng vang dội của âm thanh đó len lỏi ngọt ngào, mềm mại, tác động như một sự xoa dịu nơi bộ phận bị siết chặt nhất bên trong trái tim tôi, giúp các nút thắt lỏng ra. Giống như một luồng sóng biển, và tiếng cười của những người tôi đã gặp ở khắp mọi nơi, những người tôi quen biết thân thiết và nay đã chia xa, và như loại từ ngữ những người đó đã nói với tôi, và tiếng kêu rên của con mèo tôi đã đánh mất, và như sự hỗn hợp của tất cả những âm thanh nền reo vang ở nơi chốn thân thương nhất của tôi, một nơi xa xôi, một nơi đã không còn tồn tại, và hệt như sự ồ ạt của những hàng cây vút qua đô…

Nhật Ký Mùa Phượng Vĩ
2.12.2006

Cho tới khi biến cố xảy ra. Con bé ấy học chung lớp với cô, an-nam-mít rặt, vóc dáng nhỏ thó, yếu đuối, lúc nào cũng sụt sịt hen suyễn vì chứng dị ứng kinh niên. Sáng đó, cả lớp vừa đọc xong bài kinh kính mừng thì sơ giám thị bước vào, vẻ mặt nghiêm nghị. Sơ gọi con bé an-nam-mít lên, gằn giọng buộc tội nó là đứa đã lén tô lên vách cầu tiêu hàng chữ ‘‘thực dân Pháp, kẻ sát nhân’’.

Hai bài thơ / Two poems
2.12.2006

A city is a citadel, a citadel is a soul [ancient], a soul
a theatre [rock].
Dreams invade and do what dreams do: the unexpected.
You once made school kids wait for Waiting for Godot
and now I wait for you

Tháng Mười Hai
2.12.2006

Tháng mười hai em sẽ thêm một tuổi
những bụi hoa thêm một giấc đông miên
dưới phiến đá con giun ôm mặt khóc
tuyết đi qua để giọt lệ bên thềm

Ngày 13 khuyết
2.12.2006

Hắn bế xốc ôm bổng tôi bằng cả hai cánh tay
nhét vào chiếc bmw bóng loáng
cởi dây an toàn đã được tự động thắt chặt
cắn mạnh bả vai trái
cười mãn nguyện đáp trả cái gật đầu phục tùng ngoan ngoãn

Nhìn thấy qua kính xe & Xe Dream
2.12.2006

Bát xà-lát Mỹ đúng ra là
bát xúp sương mù. Tôi theo xa lộ,
như cán muỗng canh thòng vào
thành phố ngâm trong sương khói,
đổ xuống đó đã bao lần.

Hét Ở Bờ Ghềnh
2.12.2006

Aaaaaaaaaaaaaaa………!
Tiếng hét toạc đầu lá phổi
của tôi,
át cả tiếng ồn ào của sóng
đang tát vào mặt bờ đá
chỉ biết lẩy bẩy đứng hứng chịu
dưới chân tôi.

CON SUỐI KHÔNG LÌA
2.12.2006

Những lần dầm mình dưới nước cả buổi để mò cua, bắt ốc hay lãng mạn hơn là những lúc ngồi im một mình ngắm hoa trôi theo dòng nước. Hai bên bờ suối là những cây to, hoa kết từng chùm, cánh mỏng manh như những sợi tơ màu đỏ thắm, nở chi chít đầy cây.

BÀI VIẾT LẠI
2.12.2006

ở đâu, bao năm trường về
hướng biển, con đường vẫn vậy,
tôi đi về phía chân trời,
thực bất ngờ, thấy con chuột

Những Giấc Mơ

♦ Chuyển ngữ:
2.12.2006

Tôi không biết đường nào đi lên và đường nào đi xuống
Đâu là bầy thỏ và đâu là mặt trời
Tôi đang lướt đi
Lướt đi sà xuống bay vút lên
Nhanh hơn nhanh hơn cao hơn cao hơn

Chiếc giày kim cương của em
2.12.2006

Ðừng viết về nỗi không nhà
hay chốn thân quen xa nhà.

Ðừng viết về chiến tranh,
dù em bênh hay chống,
vẫn là chiến tranh chết tiệt.

Nhà văn Nguyễn Văn Xuân: một mảnh đất, một đời người
2.12.2006

Nhà văn Nguyễn văn Xuân sinh năm Tân Dậu (1912) tại làng Thanh Chiêm, xã Điện Phương, Điện Bàn, Quảng Nam. Ông thường được bạn đọc cả nước biết đến như một nhà Quảng Nam học qua các tác phẩm: Phong trào Duy Tân, Bão rừng, Dịch cát, Hương máu… Năm nay, bước vào tuổi 85, song gần đây, những tác phẩm của ông vẫn tiếp tục tạo sự thu hút, quan tâm đặc biệt trong dư luận văn học…

Đàn Bà Muốn Gì?

♦ Chuyển ngữ:
2.12.2006

Tôi muốn nó sát nách và hở lưng,
cái áo đầm này, để không ai phải đoán mò
ở dưới có gì. Tôi muốn bước ngang
con đường trước tiệm Thrifty’s và tiệm bán đồ ngũ kim
với tất cả những chùm chìa khóa lấp lánh trong cửa sổ,
băng qua chỗ Ông Bà Wong đang bán những cái bánh donut

KHÁNH TRƯỜNG VÀ . . . “PHỤC SINH”
2.12.2006

“. . .Tôi thoải mái thả mình theo cảm xúc,…. . .thứ cảm xúc phát sinh từ nội tâm tôi, cộng với màu sắc , bố cục, đường nét …. . . và rồi màu gọi màu, dần dà tranh xuất hiện . . .” Sau ba lần tai biến mạch máu não, với đôi tay lóng cóng, vụng về và với đôi mắt nhìn không biết phân biệt đâu là ảnh ảo đâu là vật thực, họa sĩ Khánh Trường đã và đang vẽ như thế, như lời anh tự bạch. Nói một cách khác Khánh Trường đang làm thơ bằng những vệt màu biết nói, biết rung động. Không phải họa sĩ cũng chính là thi sĩ đấy sao.

The House Behind The Temple

♦ Chuyển ngữ:
2.12.2006

I returned to my family house the first time after more than twenty years. Its appearance had not changed much. It was still the same three-compartment house painted plain white, its facade only disturbed by several partially opened doors. At the back was the kitchen and before the entrance was a small garden.

Buổi dạ tiệc Giáng Sinh của đại gia đình damau.org
2.12.2006

Hãy hỏi nhỏ chính mình, ngay trong thời khắc này, bạn đang ao ước điều gì? Nếu bạn đang muốn muốn ngợi ca tình yêu vĩnh cửu [xin đọc Trần Mộng Tú], muốn phiêu lưu vòng quanh thế giới [xin đọc Đỗ Kh.], muốn chạm nhẹ vào ký ức lãng mạn [xin đọc Hoàng Chính], trầm mình trong chữ nghĩa hoài vọng [xin đọc Nguyễn Xuân Hoàng], …

War
2.12.2006

sometimes it rains in march in san jose
not wet enough to soak flows of hair, shirt, shoes’ tips dripping grass dew
wind turns intense at times
and cold
strangely cold and grayish like the clouds up above
piercing cold

Giấc Mơ Trưa/Tiếng Nhạc
2.12.2006

 
 
Giấc Mơ Trưa
Tôi biết Thành hơn năm năm rồi. Anh sang Mỹ theo diện HO của cha anh. Anh trông khá điển trai nhưng anh  bị điếc nặng. Mẹ anh cho biết bà sanh anh …

NHÂN ĐỌC DU & KIỀU
2.12.2006

 

Như thường lệ, bà An cảm thấy hơi bực dọc, chán, sức nặng vô dụng của ông Bình trên người bà. Trong bóng tối mờ mờ của đèn phòng tắm hắt ra, ông Bình hổn …

Màu Vàng không phải màu Vàng
2.12.2006

Hắn đi như vậy đã lâu lắm rồi. Hắn cũng không biết chính xác là hắn đã đi được bao lâu và hắn sẽ còn đi được bao lâu nữa. Hắn đã vào thăm nhiều …

Thử nghiệm một cách trình bày dịch phẩm thơ
1.12.2006

tôi mượn ánh sáng yếu mờ của
buổi sớm tinh sương để mài dao
phát hiện thấy sống dao dần vẹt
lưỡi dao thì lại rất cùn
mặt trời vụt lóe

thơ Nguyễn Man Nhiên
28.11.2006

em về buộc tóc chia hai
có nghe mưa vội vã dài sợi đau
nghe buồn giọng huế xanh xao
giữa mênh mông tiếng kinh cầu nguyện đêm

Giấc Mơ Trưa/Tiếng Nhạc
25.11.2006

Trần Mộng Tú 
 

Giấc Mơ Trưa

 

Tôi biết Thành hơn năm năm rồi. Anh sang Mỹ theo diện HO của cha anh. Anh trông khá điển trai nhưng anh  bị điếc nặng. Mẹ anh cho …

Laptop / Cụ
25.11.2006

Trần Doãn Nho

laptop   Tiffany mười ba tuổi nước da bồ quân, có đầy đủ nét tinh tế tươi mươi của mẹ và vẻ hoang dã đen dòn của cha. Vui lòng, mẹ cô, Vanessa …

Giếng Trời
25.11.2006

truyện chớp 
Trang Thanh Trúc Trang Thanh Trúc

 

Chuông reo. Giờ chơi buổi sáng bắt đầu. Cơn mưa tạt nhanh qua phố chở theo chút gió thổi vào lớp học. Bao nhiêu cánh cửa lớn nhỏ …

El Cordobés
25.11.2006

Córdoba, 1959. Nhìn vào mắt bò. Ai sẽ chết
Ta hay mi? 
Ta là 23 tuổi.  Cũng chán. Là nhà tù.  Là roi quất xuống đầu. Là mấy cô nhi viện bà xơ bà xác.  Là Giê-su …

TÔI ĐÃ NGHE THẤY TỪ BÊN KIA THẾ GIỚI TIẾNG EM THỞ
25.11.2006

Và tôi nghĩ rằng, tôi phải làm điều gì đấy trong những ngày còn lại, cho đến khi tôi đến được với em. Trước hết tôi ngồi vào bàn viết, gõ lên phím những dòng …

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)