Đêm Giáng Sinh
18.11.2006

Cô nhấc ống điện thoại. Anh nhẹ nhàng bấm số. Âm thanh dội lại những tín hiệu bận bịu. Cô thở dài gác máy. Anh tiếc nuối buông dây. Họ cùng thì thầm lời chúc giáng sinh an lành cho nhau. Lúc ấy, đồng hồ điểm đúng mười hai giờ.

Nhảy vào
18.11.2006

Thùng rác ở California cao tới ngực người lớn. Leo lên nắp thùng rác đặt cạnh tường, bà cảm thấy mặt đất đang di chuyển, hệt như một lần nào bà ôm gói hàng đứng trên toa xe lửa đưa bà vào Hà Nội năm xưa. Những lần ấy, bà nhảy từ trên xe lửa vào thế giới của ông.

Cô dược sĩ Việt Nam
18.11.2006

Cô chắc có thể là người dược sĩ dễ thương nhất trong tiệm thuốc Savons đó. Lúc nào cô cũng tươi cười vui vẻ với không những chỉ khách hàng mà với cả tất cả nhân viên trong cửa hàng. Dù khách hàng có câu hỏi dài dòng cách mấy cô cũng không ngại trả lời một cách rất kiên nhẫn. Cô làm việc nhanh chóng và hiệu quả. Ai gặp cô cũng yêu mến cô vì tánh tình cởi mởi của cô. Mọi người đều đồng ý cô nên được bầu là người dược sĩ tài giỏi nhất trong tất cả các cửa hàng Savons.

Những từ chính
18.11.2006
Những từ chính

Ai chẳng biết văn phạm phản ánh tâm hồn? Là bảng chú dẫn, đầu mối, là ngón trỏ chỉ thẳng vào đáy thẳm con người? Những kẻ ưa viết những câu lê thê, bất chấp cú pháp, chẳng hạn, thì hay nói dối, thức dậy trễ và thường nghiện rượu? Những ai tuyệt đối không thèm chấm phẩy thì luôn luôn ăn mặc luộm thuộm?

Lối thoát cho Ted Haggart
18.11.2006
Lối thoát cho Ted Haggart

Họ đã làm xong bài tập cuối cùng trong cuốn “101 Các Kiểu Chơi”. Mục sư Ted Haggart đặt hai tờ trăm đô lên bàn ăn, chào tạm biệt Mike và lái xe về hướng nhà thờ Evangelical. Đó là một thông lệ đáng xấu hổ: trước mỗi buổi giảng anh đều phải trút hết dục vọng vào Mike, để sau đó người nhẹ nhàng và hoàn toàn có thể tập trung vào Chúa.

Nằm
18.11.2006
Nằm

Lâu lắm rồi, hắn mới có dịp nằm ườn trên giường ngắm mây bay. Từng cụm, từng bầy trôi ngang cửa sổ. Có năm, cũng dài người nằm cả tuần ngoài bãi biển, nhưng trời trong veo, và sau cặp kính mát đầm đậm nâu, mắt hắn, hoặc nhắm díp, hoặc vuốt dài theo những thịt da õng ẹo qua lại.

Paris hè 1979
18.11.2006

Dốc đá xanh ngập nắng tháng sáu. Và bạn lạc lõng giữa đám khách du, từng nhóm hì hục nhắm hướng Sacré Coeur. Một ngày nhiệt đới, nóng ran…

Một Khắc Sao Băng
18.11.2006

Câu nguyện ước tình yêu/nhân gian,
em trang trọng/thì thầm hướng về
phía chiếc sao băng
vừa xẹt xuống
kéo theo vệt sáng lờ mờ/mơ hồ
về/như những bất-tận-cùng/ nghịch lý…..vô nhân

TƯỞNG NHỚ PHÙNG QUÁN
18.11.2006

Bút mực bị cướp giật
Anh – người muốn dùng dao
Để viết văn lên đá
Tôi muốn đá mềm đi
Cho tay người đỡ nhọc
Nhưng nếu đá hóa mềm
Làm sao biết gan người

Elfriede Jelinek: Khiêu Khích, như Điều Cần Thiết
18.11.2006

Đã hơn hai mươi năm nay, Elfriede Jelinek lúc nào cũng thách thức xã hội đương thời với những bài viết tranh đấu nữ quyền, sâu sắc chỉ trích xã hội, và lắm khi bị xem như có tính khiêu dục, trêu chọc và đầy chế giễu chua cay.

Cánh cửa
18.11.2006

Cánh cửa hình thành bởi những vết sẹo, những nếp nhăn, những sợi tóc đổi màu, những mùa trứng rụng, những hơi thở hụt, những đêm mất ngủ, cùng vết thương chưa lành. Những cái vắt người đẫm chất lỏng đè ngang bụng hay nằm cạnh, nằm trên, nằm dưới, nằm sấp, nằm ngửa chồng chéo/chất không ngoài mục đích (được) xâm nhập. Vỏ hành tây lẫn hành ta trộn lộn cùng da rắn cái. Cánh cửa không có chỗ dành cho đức hạnh.

“Tôi không hiểu được chính mình!”
18.11.2006

ác phẩm của Jelinek đã nói về cái ngán ngẩm của tình trạng hiện sinh của con người với một thái độ dũng cảm, mạo hiểm, hóm hỉnh và sắc sói; sự khinh bạc của bà được thể hiện trong một lối viết rất hoạt: đó là một sự giễu cợt mạnh mẽ.

MÙA ĐÔNG và CHÚA
18.11.2006

Ngày hôm qua cây liễu trong vườn
thả những chiếc lá mềm như lụa
tôi rung những cành đã hết mầu xanh
cây trút xuống trận mưa vàng úa

Thơ Huy Tưởng
11.11.2006

Đào lên một gốc hoa vàng
Ôi ta nghe động trăng ngàn suốt thu
Con giun con dế sa mù
Ngày mai thôi nhé thân phù ảo bay …

Nói chuyện với Hemon
11.11.2006

Xét kỹ quá khứ ông ta – từng làm ký giả, cầm bút, Hemon di cư qua Mỹ năm 1991 – cái thế giới bất-khả-tiên-đoán này nghĩ không có gì lạ. Cũng không gì ngạc nhiên về việc khám phá văn nghiệp của ông, như vật liệu cho phim ảnh. Thử tưởng tượng (ống kính quay gần): một người viết di cư lặn lội học Anh ngữ trong căn gác không-nước-nóng ở Chicago, với xe lửa “L”1 chạy rầm rầm phía trên.

Đất rút
11.11.2006

Trong cái vắng mặt dài hạn
của sự an toàn,
mối xúc cảm què quặt
trườn người trên mặt băng ngôn ngữ

Truyện chớp Kinh Dương Vương
11.11.2006

“Lấy tim em ra mà xem, nhá?”
Nguyễn vớ lấy con dao trong đĩa trái cây.
“Thật không?”

Đường Gertrude
11.11.2006

Tôi ghé salon Nil cho Sheik Tariq làm sạch râu tóc, đi qua quán Peony của Hàn Tú Anh tìm một món quà vừa phải rồi trực chỉ Fitzroy mà đi. Buổi sáng muộn, đường Gertrude vắng, hoa soan ra tím ngan ngát; tôi hít vào vài ngực không khí loãng, hơi chếnh choáng. Anne bảo, anh nhớ đem một chút rượu, còn ngoại giả chẳng cần gì, chỉ là ăn trưa nhẹ thôi, lâu tôi ít ra ngoài.

Tôi muốn kể một câu chuyện
11.11.2006

Tôi không hiểu tại sao tôi lại làm những việc tôi làm. Nếu tôi biết, có lẽ tôi sẽ không cảm thấy thúc đẩy nào để làm. Tất cả điều tôi muốn nói, một cách hết sức chắc chắn, là tôi đã cảm thấy sự thúc đẩy này ngay từ thuở mới lớn. Tôi muốn nói về việc viết lách, viết như một phương tiện kể truyện, những truyện tưởng tượng, không bao giờ xảy ra trong nơi chúng ta gọi là “thế giới thật”.

Sao trong vạt áo
11.11.2006

Những khi Đoan ngồi cạnh Trang, thấy chênh vênh khác biệt. Một Đoan đằm thắm chịu đựng, một Trang sôi nổi phản kháng. Vậy mà, lạ thay, trong dạ tiệc hôn lễ Đoan lần đó, lúc tôi choáng váng hơi men, ra ngoài hóng chút hương đêm thì gặp Trang đứng tựa trụ đèn tắt bóng. Kiểu đứng rụt vai, khuềnh khoàng là lạ ấy chỉ mình Trang có.

Quần đảo
11.11.2006

Chúng tôi thấy được nơi cuối chân trời có một làn khói mỏng rồi con tàu lớn dần, nhẹ nghiêng về một phía như trong bức vẽ của đứa bé. Tôi đội chiếc nón rơm tròn che nắng ngang mặt có hoạ hình 7 chú lùn. Tôi phải ngẩng cổ để nhìn tàu đang lớn dần. Nếu không, tôi chỉ có thể nhìn tới đầu gối của người lớn và những vệt mồ hôi trên áo họ hoặc những đường nhăn trên các cặp đùi phốp pháp.

Thành viên
11.11.2006

anh vào phòng đây làm việc
thành viên tám bốn không sáu
anh đừng né cũng đừng đá
không ai giúp được anh đâu

Những con ong, phần 1

♦ Chuyển ngữ:
11.11.2006

Cách đây đã nhiều năm, hồi còn ở Sarajevo, tôi và em gái cùng bố mẹ đi xem một bộ phim. Bộ phim kể về một anh chàng đẹp trai đi tìm một kho báu, thế rồi trong cuộc hành trình ấy, anh ta gặp một cô nàng xinh đẹp.Mẹ tôi ngủ gật ngay tức thì; phim ảnh vốn thường làm cho bà dễ buồn ngủ. Bố tôi thì có một phản ứng khác. Hết cảnh đầu tiên, bố tôi khịt khịt mũi tỏ ý giễu cợt:“Thật là ngớ ngẩn,”ông thì thầm vào tai tôi.

Thế là, hồn ai nấy giữ
11.11.2006

Khi bên ngoài mưa, gió cứ
rỉ rả, nguyên một đêm tôi&
m thức, chỉ để chơi; sáng
ra, ngồi tọng gần chín củ

Trăng

♦ Chuyển ngữ:
11.11.2006

Trăng du đãng ngủ nhờ thềm lạnh
Muốn mời vào nhà không chiếu chăn

The homeless moon sleeps overnight on the steps outside
I really want to ask him in, but where to find the extra floor-mat and blanket?

Thơ không bao giờ dẫn đến tình yêu

♦ Chuyển ngữ:
11.11.2006

Từ khi nào mà trái tim anh trở thành mỏng
đến nỗi anh có thể gõ vào bên hông của nó
và làm thơ trên đó
ở giữa nhịp đập

Okra and Moon

♦ Chuyển ngữ:
11.11.2006

an okra plant was knocked down last night
the heavy rain
or afterwards the moon so cold and bright?

một cây đậu rổ bắp đêm qua ngã ngửa
mưa nát đất
hay vì sau đó trăng quá lạnh quá sáng ?

Hát nói
11.11.2006

làm con người sống mấy chục năm
mà bể khổ trầm luân bất tận
yêu thương đó buồn pha sắc giận
vừa khóc ròng lại há mỏ cười

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch