NGUYÊN KHAI, Chất Huế Trong Tranh.
4.11.2006

Mỗi lần có dịp ngắm tranh Nguyên Khai, tôi thường nhớ đến thơ Đinh Hùng, những bài thơ, câu thơ, chữ thơ thật nhẹ nhàng, thật bay bướm, thật tài hoa. Thơ Đinh Hùng tả nàng thiếu nữ — hơn thế nữa — là Kỳ nữ, là Tiên nữ xuống trần:

12 bài xx…
4.11.2006

thi sĩ lơ lửng trong thinh không cổ treo giải lụa hồng
mặt trời ngoi lên từ mặt biển rơi xuống ao sen
không còn mặt trăng sau đêm bị hiếp dâm trên bờ ruộng
những dòng sông ngoi ngược về dốc núi

Khác Biệt và Giống Nhau
4.11.2006

Chẳng còn ví dụ nào để đem ra so sánh
Bao điều khác biệt và những cái giống nhau
Em không phải điều khác biệt
Giữa ngày và đêm

trích: Di Sản Của Sự Mất Mát

♦ Chuyển ngữ:
4.11.2006

Niềm mơn trớn của sương mù lùa vào trong tóc cô hình như có linh tính, và khi cô đưa ra những ngón tay, hơi nước nhẹ nhàng nâng lên và ngậm trọn lấy chúng. Cô nghĩ tới Gyan, ông thầy dạy kèm toán lẽ ra phải mang cuốn đại số học đến khoảng nửa tiếng trước đây.

MÙA THU PARIS
4.11.2006

Hãy đi với em chiều nay
hãy quàng Paris vào cổ gió
em giắt anh ra bờ sông Seine
nhặt những chiếc lá rụng trên lưng chàng homeless

Tìh êu
4.11.2006

Một bên bài trí như phòng khách của một gia đình bình thường ở thành phố, có bộ đi văng, trên bàn nước có lọ hoa cắm một bông hồng đỏ thắm, trên tường treo phiên bản vài tranh phố của Bùi Xuân Phái và bức “Thiếu nữ và hoa huệ Tây” của Tô Ngọc Vân.
Một bên bài trí như một quán cà phê, có vài bàn nhỏ. Trên tường treo một đàn ghi – ta, vài bức ảnh bán khoả thân và lịch thơ Thiền của Nguyễn Duy.

thơ William Stafford
4.11.2006

Cả nhà ngủ những dặm bằng phẳng đó
nhưng như chuông rền rĩ tới bình minh
tôi lái xe xuống một dải âm thanh,

Những giấc mơ
4.11.2006

Vì anh tôi thu thập những giấc mơ,
những giấc mơ nho nhỏ, tự do, phiêu lãng, yên hàn
thở trong ngôn ngữ kết hợp tuyệt đối của hy vọng và của tuyệt vọng.

Kết Thúc Một Sự Kiện

♦ Chuyển ngữ:
4.11.2006

Trái tim tôi được dọn ra trên chiếc đĩa sạch bóng
Tôi không hề biết sinh mệnh của thi sĩ
có thể cắt bổ làm đôi bằng nĩa và thìa.
Sau sự kiện của chúng tôi nàng đã khám phá ra sự sống

thơ Inrasara (#11)
4.11.2006

Nhà thơ xách cặp đen đi ra với bó hoa khá to
ngập ngừng. Rút từ túi áo vét môbai
đăm chiêu. Nhà thơ bước lên taxi màu lam

chùm thơ Lê Đình Nhất Lang
4.11.2006

Nàng con gái
ngửa cổ,
duỗi chân,
nhăn nhíu mắt –
bắt tôi đi
tìm
con thiêu thân
giữa trưa hè.

chùm thơ Nam Di
4.11.2006

Ngày rộng quá
Tôi bơi trong chiếc áo thời gian thùng thình
Bám vào mọi vật trôi nổi
Cùng với linh cảm sẽ bị đắm

người đi, năm ngón tay
4.11.2006

người đi qua chốn hờ
có nghe sóng biển mời
vàng võ thân mỏi chờ
sắc màu năm ngón tay

ngôi nhà thờ trắng
4.11.2006

Nhiều năm sau, mỗi lần có dịp về lại thành phố, tôi đều tìm cách ghé qua ngôi nhà thờ. Tôi không phải là tín đồ ngoan đạo; đúng ra, mấy chục năm nay, từ khi trưởng thành, đủ lông cánh thoát khỏi tầm kiềm toả của người lớn, tôi chưa bước chân vào nhà thờ lần nào. Tất cả những bài kinh cầu trúc trắc mẹ tôi cố nhồi nhét vào đầu tôi lúc ấu thơ tôi đều quên sạch.

THƯỜNG, MƯA THU DỄ NHẠY CẢM.
4.11.2006

Vào những ngày mưa thu
se thắt thế này, thoắt
cái đã mờ mịt mà
chao ôi! đời người, sao

thơ Hoàng Xuân Sơn
4.11.2006

ôm thơ vào cõi lòng son
vuốt ve . nâng niu từng con chữ
thơ là em . và tôi . và cuộc đời tặng dữ
tín hương đốt ánh trời sao

Sắc không / Rừng xanh núi đỏ
4.11.2006

mình xử với nhau giống kẻ chết trôi
lềnh bềnh vật vờ trôi tới trôi lui
kẻ nằm xấp người thì nằm ngửa
giữa kinh hai bên giải đất bồi
trong đầu chị thiên kinh vạn quyển
chị dậy mọi nơi dậy đủ sắc người
chị dậy họ đừng ăn lông ở lỗ

Chùm thơ Nguyễn Man Nhiên
1.11.2006

và đêm xuống anh tự pha cho mình một tách cà phê
một ít đường, cái vị đắng quyến rũ
tiếng thìa quậy trong thành ly
tiếng que diêm phụt cháy trong bóng tối

Cơn giận của những người dưới đáy

♦ Chuyển ngữ:
1.11.2006
Cơn giận của những người dưới đáy

 

Tôi đã từng nghĩ rằng những thảm họa có thể sẽ làm cho cảm thức cộng đồng của con người trở nên mạnh mẽ hơn. Ngay sau vụ đại hỏa hoạn xảy ra ở Istanbul …

Đôi mắt vĩ cầm thu
28.10.2006

Đất khách ngỡ ngàng đôi mắt
Vĩ Cầm Thu thầm nhắc lá đau Thu
Ta không lãng mạn vì đôi mắt
Vì tiếng vang kia! Lá Vĩ Cầm Thu

Nhà Có Khách
28.10.2006

Lâu lắm nhà mới lại có khách. Mà khách đây lại là anh Nh, tức mục sư có tên Tây là Giô, tức nhà thơ có bút danh là Hải Đăng, nhà báo có bút danh Đức Thắng… ở tận Berlin về chơi và chỉ chơi được có một buổi chiều với một đêm, đến sáng hôm sau đã phải đi rồi thì phải tiếp đón sao đó cho thật chu đáo.
Xác định như thế, nên mặc dù đã lôi ở cửa hàng về ngay từ lúc chiều,

CAO BÁ MINH, Màu Xanh Trôi Trong Ký Ức
28.10.2006

Trong một khuôn vải, lớn lắm cũng không quá vài ba mét vuông, người họa sĩ ấy đã làm cho thế giới của bức tranh trở nên vô tận bằng màu xanh, dẫu là màu xanh da trời hay xanh lục, xanh đen. Thậm chí có những bức chỉ vài nét chấm phá màu xanh thật hờ hững thật buông lơi hay nhẹ nhàng phơn phớt, nhưng màu xanh ấy vẫn bàng bạc trong bức tranh, giữ vai trò chính của tác phẩm.

Giòng sông tưởng tượng
28.10.2006

Em đái vào giòng sông tưởng tượng. Bầu trời
chuyển sắc thật nhanh. Những cây hoàng lan
tỏa hương dìu dịu. Sương đêm còn vương
vấn đâu đây. Em đái vào giấc mơ

Giới Thiệu Andrew Lâm
28.10.2006

damau.org giới thiệu với độc giả nhà văn/nhà báo Andrew Lâm, người gần đây nhất mới đoạt giải Beyond the Margins (Ngoài Những Lề Giới Hạn) của Trung tâm Văn Bút Hoa Kỳ.

Khoảng cuối thời gian
28.10.2006

Đợi thằng bồ Tây hôn hít xong, khi cánh cửa vừa cài trên cài dưới cẩn thận xong, cô mang xấp thư tình ra xếp thành ba xứ sở khác nhau: Mỹ một bên, Gia Nã Đại một bên, Úc một bên. Lòng cô háo hức chụp giật. Phải đi thôi! Đã đến lúc cô cần phải vượt biên, vượt biển, tìm một bờ vai nào đó nương tựa. Ở lại Pháp, không sớm thì muộn mọi ước mơ sẽ dìm cô chết mất vì nản

Văn chương Công giáo và Nguyễn Ngọc Ngạn
28.10.2006

Chữ quốc ngữ sử dụng mẫu tự La-tanh do các nhà truyền giáo Tây phương đặt ra để dễ giảng và truyền đạo. Bởi thế các nhà văn/nhà thơ đầu tiên sử dụng thứ chữ mới này thay cho Hán và Nôm, đương nhiên là những người Công giáo. Căn cứ những tài liệu xưa được đọc trong kho thư tịch của Gs Nguyễn Văn Trung,

cái thú của tôi
28.10.2006

Đọc văn, đọc thơ là cái thú tinh thần tao nhã. Xưa nay ai cũng nói thế.
Riêng tôi, nói các bạn đừng cười, trong những gì tôi đọc thì thích nhất vẫn là đọc tác phẩm của mình. Đó là một tật xấu, tôi biết. Biết mà không bỏ được.

Trong bóng tối
28.10.2006

Ruby đang chờ nơi cửa, một tay đút vào túi trước của chiếc quần jean phai màu xanh cỏ, tay kia kéo mạnh chiếc áo sweatshirt không có tay. “Bạn có một người đàn ông trong bếp,” cô ta nói, hất ngón tay cái qua khỏi bờ vai trần rắn chắc trước khi dẫm mạnh xuống hành lang và biến ra vườn sau. Ruby Mendoza đáng yêu, đáng yêu

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch