Tiễn Võ Phiến
5.10.2015
Tiễn Võ Phiến

Tôi gọi ông là một nhà văn lớn, một tác giả cột trụ, vì trong suốt 90 năm sống như một con người Việt, và với khoảng 70 năm cầm bút, từ trong nước ra đến hải ngoại, ông đã làm giàu có, làm phong phú thêm cho nền văn học Việt Nam biết bao. Bằng chữ viết, cũng như bằng tư tưởng của mình.

Võ Phiến và “Sự Chờ Đợi”
5.10.2015

Tôi được gặp nhà văn Võ Phiến vào năm lên 9 tuổi.

Lúc đó nhà bà ngoại tôi có một căn gác đầy sách, có đủ loại báo chồng chất, có toàn tập Văn, Bách Khoa, Sáng Tạo… Vào những buổi trưa vắng, tôi lên đó một mình, lục lọi, tìm đọc

lời từ biệt
5.10.2015

Đối với ông “nhà văn là kẻ ‘phải lòng’ với cuộc sống và bất cứ giờ phút nào cũng bị cuộc sống thu hút, lấy sự cảm nhận mọi diễn biến của cuộc sống xung quanh làm cái sinh thú của mình.” Chẳng riêng gì nhà văn, bất cứ ai muốn cuộc sống mình thăng hoa, phong phú hơn đều nên áp dụng câu nói này của ông vào bản thân.

Phía xa hơn
5.10.2015

đó đây những khẩu hiệu nguy nga
đã xích chặt thì quá khứ và hiện tại
như bầy chó trong tay những thợ săn tội lỗi,
tương lai như những cú xả ngược thường xuyên

Vu vơ
5.10.2015

thế mà ta sống sót
như con khỉ lê la
trên hành tinh tàn độc

như con rắn vu vơ

chẳng sao ♦ bia ♦ đà điểu
5.10.2015

sài gòn nước ngập lung tung
chẳng sao, nhà tớ chỉ dùng xe hơi
bây giờ trộm cướp như rươi,
chẳng sao, nhà tớ có người bảo kê

Nghĩ về Võ Phiến và cuốn Văn Học Miền Nam, Tổng Quan
2.10.2015
Nghĩ về Võ Phiến và cuốn Văn Học Miền Nam, Tổng Quan

Bộ sách này là do Võ Phiến viết, nhưng nó cũng là bộ sách của chúng ta …. Nhìn vào [Văn học Miền Nam] của Võ Phiến là nhìn trở lại những nổi trôi, những hoan lạc, những thất vọng, những yêu thương… chan chứa của chính mình.

ĐẬP THUỶ ĐIỆN DON SAHONG IN ĐẬM DẤU TAY TRUNG QUỐC
2.10.2015
ĐẬP THUỶ ĐIỆN DON SAHONG IN ĐẬM DẤU TAY TRUNG QUỐC

Sông Mekong lẽ ra là sợi dây nối kết các quốc gia trong lưu vực chứ không phải là nguyên nhân gây chia rẽ; nhưng từ thập niên đầu của thế kỷ 21, ước vọng ấy đang bị đổ vỡ, do khủng khoảng niềm tin, khiến triển vọng hợp tác trong “Tinh Thần Sông Mekong” như một mẫu số chung để cùng nhau phát triển, cùng nhau hướng tới một tương lai thịnh vượng cho toàn vùng đã trở thành ngày một xa vời.

Cái giếng
2.10.2015

Ông cha đạo ăn uống ít đi và cầu nguyện thường xuyên hơn. Nhưng những bài kinh bằng tiếng La Tinh mà ông đọc với giọng van nài tha thiết cũng không đem lại cho ông bình yên là mấy. Cứ nhìn xuống đám con chiên là ông nghĩ rằng họ có cái gì không thật nữa. Và họ không chịu xưng tội, không chịu xưng hết tội họ phạm đâu.

Sống
2.10.2015
Sống

Eve cứng lòng tự chọn hạnh phúc đời thường. Bà tìm tòi học hỏi, thắc mắc hoài nghi. Sống theo ý muốn, bà bất chấp lời răn dạy của Chúa để ăn thử “trái cấm” từ cây nhận thức. Nhờ ăn trái cấm, bà có được tiếng nói…

Cả ngày hôm qua
2.10.2015

hay tin ông võ phiến qua đời
ổng chết già
tôi ngồi ngang khung cửa
thở

như thế ♦ người có biết
2.10.2015

khi cười miệng nở như hoa
mắt sáng như sao trên trời
tay vỗ về âu yếm đời
trái tim dịu dàng thổn thức

NHỮNG VÁN CỜ
1.10.2015

Tôi lại quên tôi là một tu sĩ. Trong tôi cũng có cái khát vọng chiến thắng như ông vậy. Trong một trận thư hùng quyết đấu, chỉ có sống hoặc chết, thắng hoặc bại. Cái bản ngã của tôi không muốn bại trận.

trung-việt việt-trung (phần 18)
1.10.2015

Bốn tiếng đồng hồ sau “Nhật lệnh phát động chiến tranh” của Tập Cần Bính được công bố và như một cơn dịch được lan tỏa trên toàn thế giới, “Lời kêu gọi gửi đồng bào và chiến sĩ cả nước” của Ban lãnh đạo tối cao Đại Việt cũng được phát đi khắp nơi.

Anh chị em chúng ta
1.10.2015

chiếc bàn
ăn . . . bó lúa
mùa gặt . . . đường
chỉ bàn tay . . . chính xác
đầu đạn . . . lối thoát đàn

Thoáng nàng
1.10.2015

Lửa xoè
Từ một que diêm
Ngọc là châu là báu
Là khuôn mặt hiện

Cơn giông
1.10.2015

cơn giông
barbara. đừng khóc. chiến tranh khốn kiếp. đã đi qua
ba giờ sáng

tan ra và chết
30.09.2015
tan ra và chết

Họ không nhìn lên. Nhưng tôi nhìn xuống. Tất cả họ đều đội vành khăn trắng trên đầu. Tất cả họ đều mặc áo sô. Một người trọng nhóm của họ thì thào: “anh tìm ai? Anh tìm người đàn ông mặc áo Jacket cũ thường nằm bên vỉa hè à? Hắn chết rồi.

Sự Hình Thành của Kinh Thánh
30.09.2015
Sự Hình Thành của Kinh Thánh

Nên nhớ rằng không ai biết rõ về nguyên bản của kinh Tân Ước. Không ai tìm ra nguyên bản của nó. Có nguồn cho rằng các văn kiện đầu tiên nầy được viết bằng tiếng Hy Lạp Cổ rồi sau đó được dịch ra các ngôn ngữ khác như Latin, Ai Cập, v.v. Có nguồn cho rằng các văn kiện đầu tiên nầy được viết bằng tiếng Do Thái Cổ.

cho ngày. và những ngón tay
30.09.2015

đọc và viết luôn
cho tiếng ngáp của thị trấn
cho từng tiếng ho
của những cây cầu quá luống tuổi

Điều bảo ban của tuổi
30.09.2015

Thời gian nhổ chiếc răng đau vất ra ngoài cuộc
tôi linh cảm điều bảo ban của tuổi
thất thơ mất bóng lui về

Sáu/Tám. Gần hết tháng 9
30.09.2015

anh đi năm ấy tiền phương
yên ổn. lũ cô hồn đương vẫy vùng
nơi nơi. khuya giăng dây mùng

một thể loại khó hiểu
29.09.2015

Họ thích đọc tự truyện vì đó là cách đến gần sự thật nhất. Khi đọc một tự truyện người ta muốn tin vào những gì có thật. Không ai thích đọc một tự truyện quá nhiều hư cấu. Bởi điều này khiến họ bị hoang mang

CÓ MỘT MÙA TỰU TRƯỜNG
29.09.2015

Tôi muốn nhớ mãi mùi cỏ dại khi băng qua nghĩa trang, tâm trí đầy màu sắc của đào và lê, nhìn những cuộn khói bốc lên từ đống lửa người thợ săn, sự bồi hồi nhẫn nại của cảm giác cứu chuộc, sự thăng bằng giữa công việc thường ngày vụn vặt và sự thơ mộng

Hung tàn
29.09.2015
Hung tàn

Mới 5 tuổi đã bị bà nội, mấy mụ hàng xóm, gã đàn ông chuyên nghề cắt mồng đốc dạo đè banh háng chị kiếm tìm hột thịt – kintir – để cắt khoét, đâm nát, khâu vá. Đớn đau ngất người. Lúc đó, ai che chở chị? Allah đang ở đâu?

đối tác trên không
29.09.2015

mưa tháo cửa chạy
cửa huyền. bóng nhẫy
nhang nhác vụt theo tay chuyền
khuy áo

Đâu là đáng ở
29.09.2015

ánh phảng tử thần bị trộm
cầm trịch lộng hành
loáng chớp. đêm mưa tối mịt
hành hình

Giáo Sĩ
28.09.2015
Giáo Sĩ

Thời đó, các xóm lương đã gọi giáo đường là Lăng Cha Cả, ai cũng biết giáo sĩ De Rhodes chết từ lâu lắm, vong hồn chưa siêu thoát, còn đợi ngày phán xét cuối cùng chưa xẩy đến, hãy còn quyến luyến Ðông Dương vùng đất ông đã đến truyền giáo và lập chữ viết bản xứ. Tất cả giáo dân kính trọng quyết định của toà thánh, cho phép vong giáo sĩ trở về cai quản địa hạt Cao Bằng, nhưng nhà thờ chính toà đã mục nát lắm.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)