Còn phải biết kềm cương chả lại, giống như mình cưỡi ngựa vậy. Mình là nài, chả là ngựa. Mình bắt ngựa phi theo ý mình, ngược lại là trật lất. Em biết mà, cái giống ngựa hoang một khi đã thuần, dễ dạy dễ biểu lắm.
ngoài mớ chữ hỗn độn
xác ve còn
tiếng riri mùa hè năm trước
tôi ru ngủ tôi
bằng cái lưỡi của người khác
bằng trực giác của người khác
bằng lời ca của người khác
Mỗi buổi sáng ngồi dưới gốc me
Uống cà phê
Chờ mua hàng Imex
(Lá vẫn xanh một màu mộng tưởng
Nên có những buổi như thế này để loại trừ những cái loại nghệ sĩ rởm. Vì nước mình tôi cảm thấy có hai loại là nghệ sĩ và công an là tương đối nhiều nhất thế giới.
Ở đó có một tán lá mùa xuân
che kín nỗi buồn của anh
có những con chim hoàn toàn tự do
con chim câu đứng gục gặc đầu
rúc lên những dị âm
The quiet and submerged
The hollowed void
The received and gathered
In one’s heart
How vast that is
Đâu là một thân phận Việt điển hình? Ông xích-lô ngoài kia chăng? Ông đang nói phét trong cái giảng đường kia?… Nói đến thân phận lớn thì hình ảnh phụ nữ bao giờ cũng ám ảnh, và thân phận phụ nữ Việt là gì?
Ai đem tâm sự cuộn kèn?
Khi tôi vừa mở chiếc tráp
những cuộn kèn cựa mình láo nháo
Cuộc đời mỗi người vẫn cố vượt thoát