bờ kia- phần 8
7.01.2015

Dân oan đi khiếu kiện đến từ mọi nơi, Cà Mau, Cần Thơ, Kiên Giang cho tới Nha Trang, Tuy Hòa, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Sơn La, Hoà Bình…Thôi thì đủ địa danh trên ba miền đất nước. Khi đông, họ hàng trăm người, già có trẻ có, nam có nữ có, sống chui rúc dưới những tấm bạt plát-tích căng cọc ba, bốn góc. Họ căng những khẩu hiệu đòi đất, kêu oan nhưng không quên chăng biển trên viết Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, dưới viết chữ đỏ Độc Lập-Tự Do-Hạnh Phúc như để nhắc nhở chính quyền.

HÈN CHI THƠ NÍN HẾT*
7.01.2015

Tập thơ “Năm Chữ Ngàn Câu” của Nguyễn Lương Vỵ quá buồn. Rất buồn. Thật buồn. Buồn trở thành lửa. Lửa trở thành cháy. Cháy những cánh đồng bất tận. Cháy những rừng già thiên thu

Lưu trú đêm
7.01.2015

Anh gọi bóng tối
vẽ gương mặt mình bằng những tiếng ve đêm
để phác họa cho những dị ảnh mơ hồ

hôm qua tháng chạp rơi nghiêng

Vô cùng
7.01.2015

là bình yên ngún cháy
ký ức huyền băng
nụ hôn đẫm nước
em ướt tràn lửa lạnh long lanh

T.R.Ó.I
7.01.2015

mở toẹt ra
phía cửa hư vô lẩn lút mặt
đêm vẫn can trường biến hiện đến ngạt thở
bóng em cùng với nhục hình bay vòng vèo

CON MA
6.01.2015

Cứ mỗi lần loài chim thương xót ấy bay về, một mình, thế nào cũng có một cuộc phân qua đầy máu lệ. Chị dựng cho mình căn lều nhỏ trong lùm cây, có cửa liếp mở ra ao. Con ma đứng coi chị làm việc, chắp tay sau lưng, nửa không tán thành, nửa lại cho phép, chẳng hiểu ý nó ra sao. Những kẻ thích bạo lực không nói rõ ý tưởng của mình, ưa giấu mặt.

Khảo Sát Khái Niệm Di Sản, Gia Tài, và Bóng Ma của Mẹ trong Văn Học Miền Nam (qua các tác phẩm của Viên Linh, Dương Nghiễm Mậu, Nhã Ca, Minh Quân, và Trùng Dương)
6.01.2015

Hồn ma Mẹ và di sản của Mẹ là một dự cảm rất sớm của những người viết miền Nam giai đoạn 54-75 về sự tồn tại của một nền văn học chết rất trẻ, và giữ trong nó tất cả chất tươi mới, đột phá, sáng tạo, của một thế hệ viết trong tự do và viết trong ý thức rạch ròi về trách nhiệm xã hội của người viết. Hồn ma ấy đang nằm trong mỗi người chúng ta đang có mặt nơi đây, trong buổi hội thảo này- một hồn ma của một cái chết uổng, rất dai dẳng, và quyết liệt.

Bóng sắc hồ sương B’lao ♦ Thơ ngắn
6.01.2015

Ánh lửa xòe.
Một que diêm
Khuôn mặt hiện
Tất cả không riêng ai

5 bài thơ
6.01.2015

Dịch xong câu thơ cổ
Mừng rơn hơn trúng số
Tiếng chuông rơi ấm vai
Gió thu bay lạnh cỏ

VÀI KHÍA CẠNH ĐẶC THÙ CỦA 20 NĂM VĂN HỌC MIỀN NAM
5.01.2015

Dù cho các nhà văn nhà thơ miền Nam, trong khoảng thời gian vừa kể, có đề cập gần xa hay, trực tiếp tới cuộc chiến tranh tàn khốc do chế độ CS Miền Bắc chủ xướng thì, cũng không một độc giả nào tìm thấy trong tác phẩm văn chương của họ tính chất hận thù, sắt máu, như trong các sáng tác văn chương của miền Bắc.

Notes – thời đại [1]
5.01.2015

Tháng mười một báo gấm, tháng mười hai truy tìm
Cuộc tháo gỡ phương bắc của những tin tức sao băng
Biển triều rách nát

tiếng chuông inh ỏi
5.01.2015

Quảng trường về khuya
tôi nghe tiếng chuông dóng lên inh ỏi
nguyện cầu gì nữa đây

một trái tim ngừng đập

MỘT NGÀY Ở MỘT THÀNH PHỐ
3.01.2015

Có lẽ chàng sẽ mua cho anh Đức ít thứ cần dùng như bàn chải đánh răng, khăn mặt, đôi dép… Và lúc vào thăm, nếu Đức có hỏi vì sao chàng trở về vội vã thế, Thảo sẽ không trả lời mà chỉ nói bâng quơ :

-Anh như vậy là may mắn lắm rồi, còn được sống để chờ hòa bình…

VỊ TRÍ CỦA SÁNG TẠO TRONG SỰ PHÁT TRIỂN VĂN HỌC MIỀN NAM SAU 1954
2.01.2015

Trong suốt hơn 20 năm, từ 1954 đến 1975, có rất nhiều nỗ lực khác nhau, cá nhân hay tập thể, trong hay ngoài văn giới, đóng góp vào sự phát triển này. Thế nhưng, đóng góp của Sáng Tạo, như một tạp chí, một vận động văn học, và như một tập thể, vẫn có một tính cách đặc biệt, và giữ một vai trò quan trọng

nàng thơ mới
2.01.2015
nàng thơ mới

nhuộm tóc xanh đỏ tím
nàng xỏ mũi xiên môi
mặc váy jean cũn cỡn
lộ xì-líp lúc ngồi

Tình Nương!
2.01.2015

ở thơ thời này phải luôn ví
– ta
như chiến sĩ
không thể khác
nai nịt gọn

may mà có văn học miền nam, đời còn dễ thương
2.01.2015

thỉnh/thư/kiến/nghị
tùm lum
xét trong thùng
rác
lại… giùm…. Đảng uiii…!

bờ kia- phần 7
1.01.2015

Chiếc xe LandRover – bà mẹ Thiện gọi là ‘’xe lăn 4 bánh’’ – trượt trên mặt đường toàn bùn. Anh tài nghiến răng xoay tay lái, xe nhích dần rồi vượt được quãng giốc, từ từ tiến vào Trại mang độc một con số, số 17. Cán bộ trại có vẻ ngạc nhiên. Quan trên nào thình lình đến? Chắc để kiểm tra kiểm sát gì đó? Lãnh đạo làm việc như ma chơi, khi ẩn khi hiện, biết đường nào mà lo được chuyện tiếp rước lề lối. Anh Trung Úy chỉ huy giơ tay ngang trán chào, lẩm bẩm ‘’ Đ.m… đéo báo mà cứ xông vào như chỗ không người!’’

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)