Nhiều lần khi tôi lặng ngắm cái vẻ đơn giản vô song của cái hình trụ đứng, cảm thấy quả thật ngọn núi chắc chắn là tặng vật của Phật Di Lặc. Nhưng cái tặng vật này với vẻ biểu hiện vô song gần như không thể nào chịu nổi của nó lại khiến tôi nghĩ rằng có một cái gì sai lệch…
năm lớp tám
cô giáo dạy sai
tôi đứng lên nói thật
tôi bị đuổi khỏi lớp
phễu tri giác
đóng cặn vài thế kỷ
chiết sao sạch váng suy đồi keo sệt
thế giới cần tự biết
thanh lọc và tái chế
Mi đập cánh
Và đã từng gãy cánh
Rock như mưa . . . như mưa . . . tuyết trời Đại Hán
Mi đã từng trấn lỉnh cả thần linh giao châu giao chỉ
Tất cả vương triều chế độ thời xưa và bây giờ cũng vậy
Sự nhu nhược vài trăm năm đã trở thành truyền thống khiến cho Gia Long phải suy nghĩ để dằn nén trong hành động của mình. Nhưng dù sao thì đây là lần đầu tiên vùng đất phương Nam này giành được một tên nước có phần theo yêu cầu của chính mình chứ không phải là An Nam của chủ nhân thuộc địa ban cấp, hay là Đại Việt vay mượn của nước Nam Hán…
vì trục tung cao đột bứt
hay vì ai đứt một dây lục huyền cầm
bung ngang trên trục lộ 405
tôi tin em sẽ nhớ (chút gì) một ngày nắng
ở đồi núi
tôi đợi linh hồn mình trở về
sau chuyến hành hương nó đi thăm từng ngôi mộ,
ở từng xóm nghèo những ánh mắt xa những vùng bị xóa
từ kí ức vằn vện
Ta đang lắng nghe,
Chợ Grand Bazaar mát mẻ,
Cổng Mahmutpasha líu lo
Những con bồ câu,
Khoảng sân trong rộng rãi,
Thi sĩ! Thi sĩ! Thằng người đó đã tự sát. Tên của chàng bị cướp bị bôi nhọ. Ngày nay còn toàn một bọn nhái giọng người chết. Mấy tên thư lại luồn cúi nịnh hót cũng là thi sĩ. Mấy tên cán bộ làm thơ như những bản thỉnh nguyện xin tha mạng sống…
tôi gạch những sọc xanh
tôi gạch những sọc đen
tôi gọi chúng là sự chính xác của vô nghĩa
của giả thiết về vô thức