Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Những miền đất vẫy gọi
Anh hát trên con đường cát bụi
Tôi ngắm nhìn cái chết của mình
Rất trắng
1. Cái Bóng Thanh Lịch Của Bà:
Nó có thể nhảy lò cò qua đường theo chiều ngang
trong tấm áo choàng đen bằng da của nó
Ngày nay, đã có nhiều người … bàn cãi, kể cả xỉ vả lẫn nhau, khi phân tích về vụ tự thiêu, hay “bị thiêu” nửa thế kỷ trước. Nhưng [nên] cần đặt sự việc vào thời điểm khi nó xẩy ra. Người dân thường [cũng] nhậy cảm như thi sĩ. Dưới mắt một thi sĩ lớn như Vũ Hoàng Chương, một người không có liên hệ chính trị với bất cứ phe phái nào, điều bà Nhu gọi là “nướng thịt” chính là “Lửa Từ Bi.”
người đàn bà hôn lên trán người đàn ông bảo mênh mông biển cả
người đàn ông không nói gì nhìn ngược
vào mắt xanh đại dương
Ai vẫn cố gom văn chương hàng mã?
mong may ra khêu chút lửa sưởi tình.
Ai vén gọn bờ khe lạch?
cợt cười rốt ráo cơn dại tình
Mặc dầu có dư luận khá phổ biến cho rằng Ông Diệm là bù nhìn của Mỹ, nhưng nhiều tài liệu đã chứng minh ông Diệm không do Mỹ mang về. Chính Vua Bảo Đại đã đóng vai chủ động trong việc trao quyền cho ông, với sự miễn cưỡng chấp thuận của Pháp ….
ừ. phải đợi đến tháng này
lùi lại một giờ. tôi mới biết
thời gian chẳng mất đi đâu. chúng
chỉ cộng thêm
Cả bầu trời đeo mặt nạ màu xám
tôi ngồi trên hàng rào dây thép
nhìn đám mây ngủ trong nghĩa địa
người ta cắm đầy khói trong giấc mơ
Venice, tên Ý là Venezia, được thiết lập trong một vùng xưa là đầm lầy, đã từng là một trung tâm thương mại, quyền lực và nghệ thuật. Địa thế độc đáo, phong cảnh hữu tình, nghệ thuật và các kiến trúc cổ kính nay đã góp phần vào việc đưa Venice thành một trong những trung tâm du lịch nổi tiếng nhất thế giới.
Anh không biết
Em là ai trong những mỹ nhân cố đô che mặt
Khi em đọc cho anh nghe
Những câu thơ viết bằng tiếng nước mình
and the winds calmed
like a girl whose awkwardness
folded into the night
… bóng hình của người đàn ông
đã dẫn mình qua con đê bỡ ngỡ
Người tôi hải ngoại
thích đọc thơ tình
tứ lãng mạn càng ủy mị càng tốt
lời điểm trang càng bóng bẩy càng hay
Đừng mong những tảng băng
trôi nổi như những gã lãng tử không nhà
sẽ vội tan
trong muôn triệu quả tim vô cảm.
tôi muốn chọc thủng em
trườn lên cho em nghẹt thở
thế nhưng tôi tìm không thấy chỗ nào
để tôi thực hiện điều đó
Hình ảnh đứa con gái của Thu độ chừng 20 tuổi chợt hiện ra trong đầu, lời nói thì thầm của nó nghe như của một bà cụ non nào đó: “Má viết tất cả ra trang blog này! Má không cần đọc lại. Chỉ đơn giản là má gõ bàn phím để chữa bệnh. Nghĩ gì viết nấy nghen má!”
Cái bóng thoái hóa trở về sở hữu bóng đêm
mặt hồ vỡ dưới cơn sốc phản vệ
giấc mơ hình thập giá
đóng vào tôi cái chết thiên nga
Rờn lạnh hoang vu một tâm hồn cô độc, cô liêu khốc liệt, luôn luôn ngún cháy bên trong chiều sâu linh thức một ngọn lửa tịch mịch vô hình, thường trực đứng giữa đôi bờ sống chết giữa đỉnh cao và hố thẳm của tồn sinh bức bách ngay từ những ngày còn chạy lông bông đùa rỡn…
Cánh đồng tối ôm giống lúa tối. Thuỷ triều tối cuốn đàn cá tối. Giọng đơn ca tối trên nền nhạc tối. Lớp học tối nhầm lẫn giáo trình tối. Hồ sơ tối giấu kho tài liệu tối. Đại lộ tối đổ về quảng trường tối. Cuộc diễu binh tối phô trương vũ khí tối. Bàn tay tối buông con bồ câu tối…
buổi sáng hay lẻn vào hàng ngày
đôi khi luồn qua cánh cửa phòng ngủ khóa trái lưỡi liềm
you would hear the phantasmagoric sound of glass shattering
without the sight or trail of prism blood
Sau cuộc đảo chính 1 tháng 11, 1963, phe chủ chiến Mỹ và phe chủ chiến Cộng Sản Bắc Việt đã gặp nhau ở một điểm: Cả hai bên đều muốn Mỹ trực tiếp tham chiến ở VN; Mỹ muốn sớm chiến thắng bằng quân sự, Bắc Việt muốn Nam VN mất chính nghĩa để cũng sớm chiến thắng bằng quân sự.
Tôi tiếp chạy bộ trong một ngày đuối thơ
ngày
cái chết hóa thành tiếng nói
phát tán trong sương
[L]oạt bài được mệnh danh “bút ký lịch sử” kéo dài nhiều tháng, mang tựa đề “Làm thế nào để giết một tổng thống,” sau khi chấm dứt, đã được xuất bản thành sách ở Sài Gòn. Tôi là người đặt tựa cho loạt ký sự này.
Ý nghĩ như cánh bướm đêm
Múa dậy trong đầu tôi
Rắc phấn hương lên vùng tối tăm
Tôi nhắm mắt
Khi Mẹ mất
tôi nghĩ: giờ thì mình sẽ có một bài thơ chết.
Điều ấy không thể tha
vậy mà rồi tôi cũng tha thứ cho mình
Tên tôi là Wolf. Mặc dù tên thật của tôi là một tên khác nhưng ai cũng gọi tôi là Wolf. Có lẽ vì khuôn mặt tôi giống “chó sói” chăng? Thật ra tôi có một đôi tai nhọn hoắt, cặp mắt xếch và miệng rộng gấp mấy lần người thường. Thoạt đầu tôi cũng khá bận tâm về điều đó, nên tôi đã để tóc dài…
tôi viết lên lưng chàng
mười ngón gõ nhịp gấp rút
trong cái gương trên cánh cửa tủ
áo tôi bật nút
Bình Luận mới