Xuân mềm
14.01.2010

xuân về thức nụ
tràn tay

Gió heo may vén áo phập phồng
cái gì thuộc về em là anh lần tìm

Một ngày chẳng ra gì
14.01.2010

G là kiến trúc sư
anh ta nói với tôi rằng:
Kiến trúc là một loại âm nhạc vĩnh cửu
khi mà thế giới của loài người quá dị hợm

Cái bàn vuông và cái bàn tròn ♦ Thời thế
14.01.2010

Có một thời các cụ nhà ta
Xem con người như soi trứng gà
Cho ấp thì nở
Không ưng thì om cho ung ra

Người đàn em cũ
13.01.2010

Những quân nhân từ Sài Gòn chuyển ra mặc dù không chính thức “cúp phép”, nhưng phải phục vụ hai năm mới được giải quyết cho đi phép, vì các ông “thần” nầy cho đi xem như mất tiêu, đừng hòng họ trở về đơn vị cũ. Vì Lộc nhận được điện tín của người bà con báo cho biết là mẹ của Lộc đau nặng, tôi đề nghị 10 ngày phép. Ông đại đội trưởng gọi tôi lên xài xể một trận là tôi không biết mẹ gì hết, thứ nầy mà cho đi phép xem như mất một tay súng.

đoàn kết là đi gần nhau
13.01.2010
đoàn kết là đi gần nhau

Người đầu đoàn nói: “Tất cả phải dựa vào nhau.” Chúng tôi hiểu ý anh ta là phải đoàn kết lại nhưng anh ta không đủ vốn từ để nói rằng: “Tất cả phải đoàn kết, đoàn kết là sức mạnh vô biên”. Cuối cùng thì anh ta cứ nói: “Phải dựa vào nhau”.

Bài thơ không lời
13.01.2010

bạn sẽ liên tưởng rằng
Trịnh thở than cho Trần Dần
dù ông ấy soi bóng mình lên tường đỏ
Giai phẩm Nhân văn

Con tàu ngang ngạnh
13.01.2010

hay là không tin biển nữa
hay là biển gầm gừ lời của những tên cướp biển
hay là hành động man rợ của bọn người kia
hay là sự xua đuổi bắt cướp trắng trợn

Hồi Tỉnh Trong Đêm
12.01.2010
Hồi Tỉnh Trong Đêm

Không có ai cả. Tôi nghe tiếng nói rất quen thuộc. Tiếng nói của một người y tá thường xuyên chăm sóc sức khỏe cho tôi mỗi ngày trong bệnh viện.
Vậy thì ai đã toan tính giết tôi, ai đã vật lộn với tôi, trong rừng thông, bên cạnh biển. Giữa tiếng sấm và tiếng sóng. Trong chập choạng ngày tàn.

Con Ve Sầu (4/7)
12.01.2010

Tôi cầm máy nói, như sắp uống một thuốc độc êm ngọt, tôi bấm các số vội vàng để không thay đổi ý kiến nữa, tôi gọi Mây, vợ sắp cưới của tôi. Mây cũng là một tên hiếm như Ve Sầu, nghe nhẹ như mây, dịu như gió. Tôi yêu Oanh, nhưng sẽ cưới Mây, éo le, lủng củng như hành trình của tôi.

Của ăn/của để
12.01.2010

tôi thấy- allen ginsberg/ lawrence ferlinghetti/ jack kerouac/ neal cassady
ngồi chật một góc
giọng billie holiday phát từ máy hát dựng ngay lối vào restroom
… khói thuốc lá/ xì-gà/ cần sa
lãng đãng
Nắm tay kiko tôi bảo “ra thôi… ma đầy!”

Trường hợp Trần Vàng Sao
12.01.2010
Trường hợp Trần Vàng Sao

nhưng cuối cùng có người không sợ
đem thơ tên phản động ra in
không úp mở trên trang Giấy Vụn
những bài thơ đọc nhói con tim

Nổi loạn có phải là vô ích?

♦ Chuyển ngữ:
11.01.2010

Nếu các xã hội đứng vững và sống còn được, hay nói khác đi, nếu quyền lực trong những xã hội đó không phải “tuyệt đối một cách tuyệt đối”, đó là vì đằng sau mọi sự đồng thuận và ép buộc, vuợt trên mọi doạ dẫm, trên bạo lực, và sự thuyết phục, còn có khả năng dẫn đến khoảnh khắc này, khi mà cuộc sống không thể bị đánh đổi, khi quyền lực trở nên bất lực, và con người đứng thẳng dậy đối diện giá treo cổ và họng súng máy.

Việt Nam khai quốc: cục diện thế kỷ thứ vi xét theo sử liệu Trung Quốc (chương 4, phần 2)
11.01.2010

Chúng ta có thể kết luận rằng vào thời ấy, sau hơn 5 thế kỷ dưới ảnh hưởng Trung Quốc, chủ đề độc lập tự chủ đã có từ thời tiền Trung Quốc vẫn mang những ý nghĩa sống còn cho dân tộc Việt.

tự họa 1 & 2
11.01.2010

ký ức lạnh
một chân dung chập chờn
đặc trưng thứ căn cước giấu mặt
xóa sạch sẽ giống cái

Hậu chân dung nhà văn Việt Nam (II)
11.01.2010

Tên thì hide bớt vần iêm
Thơ thời huỵch toẹt từ l… đến mông
Tân hình thức cựu tồng ngồng
Bao nhiêu là gã lông bông dẻo mồm

Về đường đi của văn học tự do
9.01.2010

Tự do sáng tác nhất thiết phải đi đôi với tự do xuất bản, nếu không sẽ trở thành bi kịch hay chỉ là một điều mỉa mai. Sáng tác xong phải cất vào ngăn kéo, phải chôn giấu, để rồi 10 năm, 20 năm sau, thậm chí 30-40 năm hay sau khi chết mới được công bố, không phải ai cũng có thể chấp nhận.

Kẻ sùng tín – chương 1

♦ Chuyển ngữ:
9.01.2010

Sự thật hiển nhiên là khi tham gia một phong trào cách mạng đang mọc lên, nhiều người đã bị thu hút vào đó vì viễn tượng của sự thay đổi đột ngột và hoành tráng trên những điều kiện sống của họ. Phong trào cách mạng vốn là công cụ dễ nhận thấy của biến chuyển.

Con Ve Sầu (3/7)
9.01.2010

Oanh trở về quá khứ trong đó không có tôi, nhưng vẫn áp mông nàng vào bụng tôi, như muốn định rõ tôi, tôi tái tạo tôi trong trí nhớ nàng. Tôi có ảo tưởng đang sinh ra lần thứ hai, đang dự vào sự tái sinh của chính tôi, khi tôi thoáng thấy đôi mắt tím đen của nàng nhìn vào vô tận. Dưới phố, bên kia đường, cô gái vẫn hát bằng một giọng cao vút.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)