Đọc The Reader (Người Đọc) của Bernhard Schlink
8.01.2010
Đọc The Reader (Người Đọc) của Bernhard Schlink

Trong thế giới này, ông đòi hỏi người đọc phải suy nghĩ, phải cân nhắc, trong phạm vi rộng lớn hơn, sâu thẳm hơn… Bernhard Schlink gọi cái mặc cảm tội lỗi của thế hệ thứ hai là một nỗi đau mà về mặt thể chất người ta không cảm thấy và về mặt tinh thần người ta không nhận biết vì nó nằm trong vô thức.

Kẻ mộng du
8.01.2010

Ở đâu người ta cũng có thể nhận được ra bạn, biết bạn là nô lệ của nó. Bạn chỉ được phép làm những gì mà nó muốn bạn làm, chỉ được nói những gì mà nó muốn bạn nói, chỉ được suy nghĩ những gì mà nó muốn bạn suy nghĩ. Bạn không thể thoát ra khỏi nó.

Nhậu ♦ Bạn tôi lên chức
8.01.2010

chữ ký đầu tiên vào tờ giấy
trắng để thầy tướng xem chữ ký
thứ hai ký cho người trao quyền

chuyến ngao du xuyên Việt chữ ký
thứ ba thứ ba chờ đợi em

Âm nhạc The Beatles & những ưu ngôn cốc
8.01.2010
Âm nhạc The Beatles & những ưu ngôn cốc

Tôi lớn lên. ở những năm đầu sáu mươi
khi chiến tranh việt nam còn trong những cánh rừng xa
nghe âm nhạc của các anh. let it be. let it be

Hậu chân dung nhà văn Việt Nam (I)
8.01.2010

Cái thời xa vắng ngông nghênh
Lập lòe thôi đã bồng bềnh nước non
Lên trùm văn hóa yêu ngôn
Sắp lên một bảng dở ngon lộn phèo

Mùi!
7.01.2010

Không, nó không hề tàn tạ, chỉ là cảm giác về bệnh tật, về cái chết thoáng qua khiến nó trở nên tàn tạ mà thôi. Tôi hỏi về những chiếc giường trống, cái tên mà tôi hỏi đương nhiên là không có. Tôi muốn đi, nhưng cái mùi vẫn bám riết lấy tôi, riết róng và chờ đợi…

Con Ve Sầu (2/7)
7.01.2010

Tôi ngắm khuôn mặt nàng trong bóng tối, khuôn mặt thanh và đẹp, như tất cả các cô gái thời này, như là vừa mới ra từ một tạp chí thẩm mỹ. Tự nhiên tôi thấy nhẹ nhõm cả tâm hồn, vì không bao giờ tôi sẽ mất nàng, vì còn bao nhiêu cô gái gần hoàn toàn giống nàng trên trái đất này.

Bốn bài thơ viết trong buổi sáng
7.01.2010

Ðứng thủ dâm trước tấm hình
Sa kê xanh ngắt – trữ tình thiên nhiên
Trong cây con sóc chuyền cành
Mưa đêm nước đọng láng ngời lá tơ

Con Ve Sầu (1/7)
6.01.2010

Và tôi nhìn phía đằng xa một đàn con gái đang nhịp nhàng chạy, người này lẫn vào người kia, thành một khối uyển chuyển. Họ đều trầm xuống, như trong một giấc mơ lạ lùng. Chân, tay, đùi họ mạnh mẽ căng ra, co lại trong nhịp chạy, nổi bật các bắp thịt, họ cười nói vui vẻ tắm trong ánh nắng còn âm ấm. Tôi biết họ, như người ta biết nhau trong một giấc mơ dù chưa bao giờ gặp nhau, nhưng đối với họ tôi chỉ là một đồ chơi

Sự ngông cuồng hay là sự bó tay của diễn giải
6.01.2010

Nói đơn giản hơn chúng tôi thấy hắn là một kẻ bịp bợm. Nhưng hắn luôn đúng. Có phải kẻ bịp bợm luôn đúng? Phải, kẻ bịp bợm luôn đúng, bởi đó là sự diễn giải cao độ nhất.
Một ngày nọ hắn đến trong lúc chúng tôi đang ngủ và hỏi: “Thế nào là to lớn?”

Trên cát
6.01.2010

một bộ lạc hùng cường có những đoàn lữ hành lần lượt lên đường qua sa mạc
sứ mệnh của họ là phải đi qua đấy để tìm
một nguồn nước ngầm sâu dưới cát vàng vô tận
ở cuối phía mặt trời

Ngồi chơi với ông thợ cắt tóc… ♦ Bầu trời của những con gà
6.01.2010

Con chim nhảy nhót hót trong lồng
Tiếng lảnh lót như vàng tây
Ngân dài như nước máy
Như phát ra từ băng cassette, từ đĩa compac disc

đọc thử một trích đoạn Con Ve Sầu từ cuối lên đầu
5.01.2010

Nàng nằm ngửa trên giường, chân hơi dạng, để tôi lấy khăn bông chùi cho khô người. Con dế nằm ẩn đâu đây lên tiếng kêu ri rỉ. Chúng tôi lắng nghe nó, và lắng nghe thân thể chúng tôi đang hòa vào nhau, không động đậy, nàng chỉ nhấc mình chừng hai phân để tôi vào nàng không hoàn toàn. Chúng tôi nằm như vậy rất lâu, mỉm cười nhìn nhau. Mây nói:

- Nếu mẹ thấy chúng mình nằm như thế này!

Trước mặt hư vô ♦ Gia tài bám víu ♦ Hành lý thú cưng
5.01.2010
Trước mặt hư vô ♦ Gia tài bám víu ♦ Hành lý thú cưng

Ai biết được giữa sân trường vắng vẻ, lơ thơ cỏ dại mọc hoang kia, có một thằng người nhỏ như chú kiến, cưỡi chiếc mô tô nhỏ bằng hạt gạo, mang trên vai một cái túi xách và một cô bé nhỏ bằng đầu mũi kim đi lang thang ngày này qua tháng khác.

Trời cuối đông ui ui
5.01.2010

người chết thì không nói được
người sống thì nói không ra đường
cuối cùng
ai cũng bâu vào nói về người chết
hậu xỏ xiên

Trắng ở bên trong
5.01.2010

Toan tính giăng lúc dày, lúc thưa
Tôi hồi đó quăng mình trong cảm xúc
Giằng xéo, trở lật, bủa vây, hồi phục
Giờ lại cứ muốn lột mình như con rắn lột da.

Đi thăm ngôi nhà của Hemingway ở Key West, Florida
4.01.2010
Đi thăm ngôi nhà của Hemingway ở Key West, Florida

Ghé ngôi nhà của Hemingway làm tôi nhớ đã lâu lắm chưa đọc lại Hemingway kể từ sau 1975, nhưng nhớ có đọc, và nhớ hoài, trong một trong những cuốn sách dậy viết văn có đề cập tới câu trả lời của ông, khi được hỏi tại sao ông viết đi viết lại tới 39 lần trang cuối cùng…

Tấm thẻ ghi giá
4.01.2010

Đáng lẽ cô phải hiểu ra từ lúc nãy. Nhưng dù sao cô vẫn là người thông minh.
Tấm thẻ ấy đã được chỉ định cho cô. Nó trở thành một thứ tên thánh thị trường ban cho cô tại đây, lúc này. Cho một trò chơi, một nghi lễ trình diễn mới.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)