Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Tiếng nước sông đi bây giờ không còn trong em
Lời ru là file âm thanh ngẫu nhiên chứa trong bộ nhớ,
Cánh đồng bây giờ không tồn tại trong em
một ai đó đã nói thế giới này không có sáng tạo
[ờ nhẩy]
chỉ là ăn cắp ý tưởng một ai đấy thôi
vâng. ta ăn cắp ý tưởng nhau nghĩ rằng mình làm ra cái mới
Rafea Al Raja là một phụ nữ 32 tuổi gốc Bedouin sống tại một làng ở Jordan gần sa mạc, trong một túp lều với bốn con gái, tuổi từ 3 tới 13 tuổi, có một ông chồng thất nghiệp… Rafea được Bộ Môi Trường của Jordan khuyến khích… trở thành kỹ sư năng lượng mặt trời.
cỏ ướt vì trận mưa hôm qua
những miếng gạch tàu bóng bẩy
dãy nhà im lìm phơi dáng dưới nắng
Vừa khi các cô con gái khôn lớn
là lũ sói xuất hiện.
Đứa con gái bỏ đi cùng bầy sói.
Cái lợi thế ta/địch lớn lắm dù đôi khi cứ tưởng chỉ là của những “chuyện nhỏ”. Cung Tích Biền muốn lưu giữ các phần viết tiểu thuyết của mình từ các trang báo hàng ngày trước 1975 cũng không được. Về phần Huy Ðức thì không phải chỉ thoải mái đọc Sài Gòn Giải Phóng mà còn tận mắt ghi chép…
Những vết chì lướt trên giấy thành cơn bão
đứa trẻ trong di ảnh mãi mỉm cười
mưa giật mình trong ngôi nhà đổ nát
dấu chân chạy bức tử khỏi bóng đêm
giao xong bưu kiện cuối
nàng đạp xe về
bỗng một con chim từ đâu không biết
bay đến đảo lượn trên đầu
Sau ít phút cô gái không nhìn thấy con bướm nữa; tuy nhiên cô có cảm giác có một luồng hơi mát lạnh phả vào người mình. Sau đó cô nhìn thấy đôi cánh bướm khổng lồ vờn trên da thịt rồi phủ lên thân thể mình.
Rồi cô gái có cảm giác một sự tiếp xúc, những cái vuốt ve. Đằm thắm. Nhẹ nhàng.
Gầm lên đi tiếng gầm thú dữ
Thả tay đời loang loáng chiều hôm
Ngày hoang phế hồn hoang rửng mỡ
Gào lên đi gào lên dòng sông
Không có khoảng xa nào, bầy sẻ khi nắng tắt
rửa con đường của ta trong bài hát gọi mưa.
Trong những bóng râm này không có ngày mai
nhưng ta để nó rơi lên mình phi tạo tác.
‘Phụ nữ là những người lớn duy nhất còn lại ở Hoa Thịnh Đốn’
Đó là tựa của một bài báo đăng trên tuần báo Time số ra ngày 28 tháng 10, do Jay Newton-Small viết và xuất bản trên Web ngày 16 tháng 10.
sản phẩm chân lý đã hóa thành lũ dòi
chúng lăng quăng trượt mình lên nhau
tranh giành miếng ăn trong thi hài lịch sử
tham lam đống chiếu mền tã cuộn hết thuyền đò
và cây mật
bổ bửa suối nguồn
bày ra tràng sọ dẻ lung lăng
Nhiều người cho rằng Bùi Giáng là một gã cuồng sĩ điên rồ hay một đại thi hào, một Bồ tát nghệ sĩ gì gì đó cũng được, chỉ là những danh từ, khái niệm mà thôi. Điều cần thiết phải làm là chúng ta hãy đi vào bên trong tâm hồn phong phú, thể hiện qua tác phẩm, may ra có khám phá…
Giả thử chiếc gương là huyền thoại
mưa đến đậu và hót trong mùa cá đẻ trứng
người đi bán cuống họng vào ngã ba bóng đêm
thổn thức nhớ chùm nho trong quyển sách
mỗi ngày chọn một căn bịnh
để sống
mỗi ngày uống một viên thuốc liều
co cụm trong mầm mống
Một cam kết ngắn gọn được trao đổi miệng, có nước lấy tiền. Hắn cùng gia chủ xác định vị trí, chẳng phong thủy, miễn tiện tưới tắm. Nhưng hắn biết dưới đồi, trước kia, có dòng suối, hắn dựa vào đó để đoán vị trí túi nước ngầm. Các gia chủ ở đây luôn tin hắn nghe, ngửi được nước…
Mấy chú đã dắt ngựa xuống suối
những con hồng mao đang thật sự khát
Ở những chỗ lát đá chúng co chân lại
suối ngọt lịm như nước thiên đường.
Vụ ngoại tình này là vết nứt trên trần phòng máy giặt.
Vụ ngoại tình này là mẩu da toạc từ móng tay cái tôi.
Có điều tệ hơn, trong khi bàn về Cao Lỗ, ngày nay người ta còn xác quyết rằng chuyện Trọng Thuỷ Mị Nương là có thật để nói đến “bài học lịch sử” về sự mất cảnh giác dẫn đến tình trạng mất nước. Chuyện nỏ thần “bắn một phát giết 300 người, xuyên qua hơn chục người”, giết hàng vạn người…
cái lạnh ru rú làm con người khoái chui rúc trong chăn mền cũ kỹ
bằng lòng [bằng lòng với] tư duy hạt đậu
mon men một chút phường tuồng
chỉ tích tắc em sẽ biết sự thật
tôi muốn em. ra quyết định
chọn lấy
chớ khước từ. đừng hỏi tại vì sao?
chiếc lô-cốt thủ thành đông cứng
một ngàn lần cơn tuẫn tiết
conngườiconngười
không hề mở cửa
Rõ ràng một câu chuyện không ngả nghiêng
sẽ hiếm khi đứng vững. Nhưng đôi khi
tôi thấy mình ở xứ của hiện tồn, bất lực
trước ách chuyên chế của những sự thể
Đặng Kim Côn đã sinh ra và lớn lên tại vùng đất này, bảo sao anh không thừa hưởng những nét đẹp và nỗi buồn vốn dĩ là đặc thù của trời mây non nước phơi bầy trên quê hương anh, từ đây thấm đậm vào tâm thức rồi tự nó thể hiện qua thơ, cho nên thơ của Đặng Kim Côn không cầu kỳ…
Bản concerto đi ra ngoài ô cửa
mùa Thu khép lại một hàm ý cuối cùng
về cơn mưa nhút nhát
đã mê man trong dị bản mùa màng
Mặc dù thầy có thể đợi sang chủ nhật, tới nhà dạy Châu học thêm, như đã xin phép má Châu lần trước, nhân tiện hỏi thăm cớ sự, nhưng thầy không còn kiên nhẫn được nữa. Có vậy ông thầy giáo mới nhận ra mình đã quá thân thuộc với cô học trò siêng năng, tháo vát.
Bình Luận mới