Tôi
Hứa (một mình)
Dù cứng xanh hay ngún đỏ,
Đêm vẫn trỗi mầm tình, chờ riêng em, ở đó,
Cái chết ngầm neo vực
Khu vườn thanh xuân hay pháp trường?
Treo đầy những đầu lâu tuổi teen rỏ máu
Chẳng có lấy chút ảo vọng nào
đêm xuống trần truồng
bên ngoài hai vai
em cứ đứng. hiên xưa thuý
đã đi đành lòng đã đi
để lại mình nơi đáy cốc
uống-dốc-cạn
phả chút mềm môi
hơi thở sinh sôi
Và em chết
Trong tiếng dương cầm trùng khơi
Khi ấy
Vô biên ở một bên
Sau khi bạn mất rồi
Chúng tôi ngồi bên nhau nhớ lại
Lời nói đẹp anh dành cho vài người
Trong tiếng hót phơi nhiễm ánh sáng
con chim khóc về một hội chứng mất ngủ kinh niên
người ta đã bí mật cấy vào gốc cổ thụ những phức cảm của thời tiết
vừa nhắm mắt lại
thấy liền bầu vú em
thanh tân
mong muốn nắm
sợi chỉ nứt ra… tẽ hai hàng mỏng thật mong manh
bàn chân trắng mượt… nuột nà đến xanh xao
bàn tay xoa xoa lên chỗ có vết chấm thật nhỏ… đo đỏ