Nhiều năm sau, mỗi lần có dịp về lại thành phố, tôi đều tìm cách ghé qua ngôi nhà thờ. Tôi không phải là tín đồ ngoan đạo; đúng ra, mấy chục năm nay, từ khi trưởng thành, đủ lông cánh thoát khỏi tầm kiềm toả của người lớn, tôi chưa bước chân vào nhà thờ lần nào. Tất cả những bài kinh cầu trúc trắc mẹ tôi cố nhồi nhét vào đầu tôi lúc ấu thơ tôi đều quên sạch.
Vào những ngày mưa thu
se thắt thế này, thoắt
cái đã mờ mịt mà
chao ôi! đời người, sao
ôm thơ vào cõi lòng son
vuốt ve . nâng niu từng con chữ
thơ là em . và tôi . và cuộc đời tặng dữ
tín hương đốt ánh trời sao
mình xử với nhau giống kẻ chết trôi
lềnh bềnh vật vờ trôi tới trôi lui
kẻ nằm xấp người thì nằm ngửa
giữa kinh hai bên giải đất bồi
trong đầu chị thiên kinh vạn quyển
chị dậy mọi nơi dậy đủ sắc người
chị dậy họ đừng ăn lông ở lỗ
và đêm xuống anh tự pha cho mình một tách cà phê
một ít đường, cái vị đắng quyến rũ
tiếng thìa quậy trong thành ly
tiếng que diêm phụt cháy trong bóng tối
Tôi đã từng nghĩ rằng những thảm họa có thể sẽ làm cho cảm thức cộng đồng của con người trở nên mạnh mẽ hơn. Ngay sau vụ đại hỏa hoạn xảy ra ở Istanbul …
Đất khách ngỡ ngàng đôi mắt
Vĩ Cầm Thu thầm nhắc lá đau Thu
Ta không lãng mạn vì đôi mắt
Vì tiếng vang kia! Lá Vĩ Cầm Thu
Lâu lắm nhà mới lại có khách. Mà khách đây lại là anh Nh, tức mục sư có tên Tây là Giô, tức nhà thơ có bút danh là Hải Đăng, nhà báo có bút danh Đức Thắng… ở tận Berlin về chơi và chỉ chơi được có một buổi chiều với một đêm, đến sáng hôm sau đã phải đi rồi thì phải tiếp đón sao đó cho thật chu đáo.
Xác định như thế, nên mặc dù đã lôi ở cửa hàng về ngay từ lúc chiều,
Trong một khuôn vải, lớn lắm cũng không quá vài ba mét vuông, người họa sĩ ấy đã làm cho thế giới của bức tranh trở nên vô tận bằng màu xanh, dẫu là màu xanh da trời hay xanh lục, xanh đen. Thậm chí có những bức chỉ vài nét chấm phá màu xanh thật hờ hững thật buông lơi hay nhẹ nhàng phơn phớt, nhưng màu xanh ấy vẫn bàng bạc trong bức tranh, giữ vai trò chính của tác phẩm.
Em đái vào giòng sông tưởng tượng. Bầu trời
chuyển sắc thật nhanh. Những cây hoàng lan
tỏa hương dìu dịu. Sương đêm còn vương
vấn đâu đây. Em đái vào giấc mơ
damau.org giới thiệu với độc giả nhà văn/nhà báo Andrew Lâm, người gần đây nhất mới đoạt giải Beyond the Margins (Ngoài Những Lề Giới Hạn) của Trung tâm Văn Bút Hoa Kỳ.
Đợi thằng bồ Tây hôn hít xong, khi cánh cửa vừa cài trên cài dưới cẩn thận xong, cô mang xấp thư tình ra xếp thành ba xứ sở khác nhau: Mỹ một bên, Gia Nã Đại một bên, Úc một bên. Lòng cô háo hức chụp giật. Phải đi thôi! Đã đến lúc cô cần phải vượt biên, vượt biển, tìm một bờ vai nào đó nương tựa. Ở lại Pháp, không sớm thì muộn mọi ước mơ sẽ dìm cô chết mất vì nản
Chữ quốc ngữ sử dụng mẫu tự La-tanh do các nhà truyền giáo Tây phương đặt ra để dễ giảng và truyền đạo. Bởi thế các nhà văn/nhà thơ đầu tiên sử dụng thứ chữ mới này thay cho Hán và Nôm, đương nhiên là những người Công giáo. Căn cứ những tài liệu xưa được đọc trong kho thư tịch của Gs Nguyễn Văn Trung,
Đọc văn, đọc thơ là cái thú tinh thần tao nhã. Xưa nay ai cũng nói thế.
Riêng tôi, nói các bạn đừng cười, trong những gì tôi đọc thì thích nhất vẫn là đọc tác phẩm của mình. Đó là một tật xấu, tôi biết. Biết mà không bỏ được.
Ruby đang chờ nơi cửa, một tay đút vào túi trước của chiếc quần jean phai màu xanh cỏ, tay kia kéo mạnh chiếc áo sweatshirt không có tay. “Bạn có một người đàn ông trong bếp,” cô ta nói, hất ngón tay cái qua khỏi bờ vai trần rắn chắc trước khi dẫm mạnh xuống hành lang và biến ra vườn sau. Ruby Mendoza đáng yêu, đáng yêu
và đêm xuống anh tự pha cho mình một tách cà phê
một ít đường, cái vị đắng quyến rũ
tiếng thìa quậy trong thành ly
tiếng que diêm phụt cháy trong bóng tối
Hồi tôi mười một tuổi tôi đã làm một việc không thể tha thứ được: tôi đã đốt những tấm hình của gia đình tôi. Thời đó chúng tôi đang ở Sài Gòn, và khi xe tăng Việt Cộng lăn bánh tới sát thành phố, mẹ tôi, sợ đến phát điên, ra lệnh cho tôi tiêu huỷ mọi thứ có thể mang lại tai hoạ.
Ở lâu đài Liên Hiệp Quốc
đằng sau ngai vàng của Security Council
là một bức tranh khổng lồ hình phượng hoàng.
ôi muốn nói thêm, phần số tôi may mắn hơn Vĩnh, nhưng ngập ngừng không ra lời, có cảm giác bất nhẫn. Tôi nhớ mình cũng đã ngập ngừng như thế trong lần điện đàm vừa qua với Vĩnh. Tôi hỏi thăm sức khoẻ cậu em. Giọng cười khinh bạc hắt vào ống nghe, vẫn vậy anh ạ, rồi anh coi, em sẽ sống lâu ngang ngửa ông Bành tổ;
Dường như anh đang đi trên chỗ em đã qua
Anh cúi nhìn những dấu cỏ
Những chiếc lá khô trơ trọi
Thật xa lạ!
Thật thân thương!
Căn phòng rạng rỡ hẳn lên, khung kính to
Rộ ra đầy tuyết và hoa hồng
Lặng lẽ bên nhau chẳng cách nào hợp dung
Thế giới bất ngờ hơn ta hằng tưởng
Góc phố từ Cổ Viện Chàm nhìn qua
Non Nước dưới vòm cây xanh những năm
70 nay không còn nữa. Chỗ ấy
bây giờ là một đài TV cao
mười tầng một con thuyền rồng và mấy
quán nhậu.
welcome to Chinatown ladies and gentlemen
the place where you tourists come to look
at the slanted eyes yellow skin scaling fish
roast duck in the windows like a public hanging
ooh the pitter patter of the slippers
Cách mấy chục năm rồi nhưng thỉnh
thoảng tôi vẫn còn như nhìn thấy
trước mắt ba cái chảo thuốc nhuộm
to tướng lúc nào cũng sôi sùng
nét ngang tựa vết cắt
nét sổ thảng thốt chiều
chữ tình vừa phóng bút
nàng gởi ý chờ nhau
Có lẽ anh cho rằng em quá khắt khe
giữ kẽ
trong thời điên loạn
người ta làm tình, làm tội nhau trên những trang giấy
không chút áy náy