Những đoàn người hành cước lặng lẽ, những gương mặt Tây Tạng bất động thầm thì tụng niệm, những vòng mani vẫn quay tròn tỏa muôn lời kinh trong gió… họ có thấy giọt nước mắt như người khách phương xa?
Dịch đối với tôi rất nặng nhọc chính vì tôn trọng trách nhiệm chuyển tải trung thực, nó tương tự ít nhiều công việc của một người khuân vác, người dịch trước tiên không có niềm hạnh phúc hay tự hào tự do của một nhà thơ hay nhà văn, mặc dù công việc dịch thuật đòi hỏi khả năng văn chương, tri thức nhạy bén và kiến thức đa dạng.
Con ếch rất thơm
Mưa chưa giăng tơ
Con đường đã chua
Phà khuya ú ớ
tôi là một gã nhà quê, nghĩ cách nhà quê
nếu có một cái gì chán nhất thì đó gọi là thơ
tôi làm thơ khi đang chán đời vì không thể rặn ra cái gì khác
Cái tôi đang cần là dành hết tâm trí cho việc học hỏi hải nghiệp. Rồi sau đó, sau đó tôi sẽ ghi tên học môn triết và… làm quen người mới. Với những người xưa, với tất cả yêu thương lần cuối, tôi trân trọng xếp vào hồ sơ… dĩ vãng!
Nhiều lần anh tự hỏi
Về Melbourne, một thế giới mờ
Nơi em thức dậy mỗi sáng
Bên đồi hoa vàng lạnh lẽo sương giá
Mỗi lần tôi lái xe ngang qua nhà thương
tôi nhìn nó và nghĩ, một ngày nào
tôi sẽ ở trong đó
và cuối cùng tôi đã vào trong đó
Về phần hoạt hình, Những Cuộc Phiêu Lưu của Tintin đã bước một bước khá dài về phần kỹ thuật. Khuôn mặt các nhân vật có thần hơn, không còn khiến người xem cảm thấy rờn rợn khi nhìn khuôn mặt rất giống người nhưng rõ ràng không phải là người.
anh nghĩ một ngày nào
anh trở về quê
và “bang”
chết dúi đâu đó [bị liệt giường
chẳng hạn]
trời đông mùa buốt giá
trông xa đỉnh non mây
mờ xây mái Sơn Thành
Hội nghị Siem Reap đã diễn ra trong hoài nghi. “Cảnh đồng sàng dị mộng” đã phủ chụp lên những đám mây đen với những dấu hỏi lớn, khởi đầu một khủng khoảng niềm tin trong nỗ lực hợp tác vùng để bảo vệ hệ sinh thái của con sông Mekong.
Năm mười tám tuổi
em đứng trên một ngọn đồi
ngước nhìn trời mơ mộng
khi mặt trời rụng
như một trái cam
Có cách nào khác hơn là phải luồn lách và chấp nhận những trầy trụa phẩm cách trong quá trình “thông qua” hệ thống kiểm duyệt để đứa con tinh thần của mình có thể đến với bạn đọc trong nước (và một cách lý tưởng, với diện mạo trung thực của nó)?
Trong vòng hai năm trời, nhà thơ Nguyễn Đức Tùng phỏng vấn 24 đồng nghiệp của mình về nguyên ủy của Thơ. Công trình của anh được phổ biến trước hết trên diễn đàn talawas.org từ năm 2006 cho đến đầu năm 2008.
Loạt bài Thơ Đến Từ Đâu khởi đăng trên Talawas từ tháng 6 năm 2006, kéo dài hai năm, đã để lại ít nhiều dư âm trong lòng bạn đọc. Hôm nay nhìn lại, tôi …
để chúng tôi khỏi nhớ
để chúng tôi khỏi nghe
để chúng tôi khỏi thấy
để chúng tôi khỏi biết
đời sống quá nhiều vây hãm mưa mù
những mũi kim châm chích
những điều nhỏ nhặt
làm vết thương nở to như núi sư
Giáng Sinh đầu tiên người trong giáo xứ bảo trợ đưa mấy anh em vào rừng chặt thông đem về nhà trưng. Ra cổng trả tiền theo chiều cao của cây. Hai mét, giá 20 đô-la. Lần đầu tiên lạc vào rừng thông, mùi nhựa và hương thông thoang thoảng … cho tôi cảm giác lâng lâng.
Một buổi trưa ngổn ngang
phía lưng chừng thành phố
Cơn gió lọt thỏm mênh mông bốn bề bức tượng Maria
Ngày tức ngực vỡ toang kinh kệ
Đối với dân Bắc Triều Tiên, khóc thương Lãnh tụ vĩ đại Kim Il-Sung năm 1994, hay Lãnh tụ kính yêu Kim Jong-Il bây giờ có khác gì việc trưng khẩu hiệu trong cửa hàng [như trong ngụ ngôn của Havel]. Họ làm như người khác, để hy vọng được yên thân sống như mọi người.
hơn một ngàn không trăm lẻ mấy chục kiểu khóc
nếu kể ra đến khi nào mới dứt được
rất tiếc: Việt Nam ta không có ai khóc [ăn theo]
như vậy, khóc hiện tại hay khóc cho tương lai[?]
Những mảnh sành cổ cựa mình dưới Bàu Tró
nhiễm trùng lịch sử
vết sẹo Lũy Thầy mưng mủ
Sự chuyển động trong thế giới của Tranströmer luôn hướng về tâm điểm. Hoa đăng của nhà thơ lóe sáng nhất ở hiện tại trong suốt… Trong cách chống trả ngấm ngầm những đồng nghiệp thích đuổi bắt thiên đàng, Tranströmer bắt đầu tập thơ đầu tay của mình với câu thơ, “Thức tỉnh là cách nhảy dù từ bến mơ.”
rót xuống
phù vân anh phù du tui
đêm rát ngày rong xớn xơ phù thủy
câu cú xộc xệch
rục rịch lên cơn đồng bóng
người về thốt, thưa ỡm ờ
làm ăn thua lỗ bãi bờ bão giông
cũng tuyền những chuyện ẵm, bồng
mà nên nỗi mà ôm lòng chịu, cam