giựt sộp ♦ lưỡi bò nấu đậu
25.06.2014

coi nè cu tí chịu chơi
chẳng phải thần lực
cũng xơi tới bờ
cháp luôn cả cái lưỡi bò

Tiểu Thuyết Siu Cô Nương: Chương 13- Chương 14- Chương 19
24.06.2014
Tiểu Thuyết Siu Cô Nương: Chương 13- Chương 14- Chương 19

Giữa những chùm bóng tối rải rắc trên mặt đường, Mộ thấy thấp thoáng một chiếc xích lô như bỗng hiện ra. Thấp thoáng giữa bóng tối, Hiểu đứng bên xích lô giơ tay vẫy chàng. Mộ đóng cửa sổ lại và đi xuống thang lầu, nhè nhẹ bước, rồi mở cửa ngoài rất nhẹ để bà mẹ khỏi nghe tiếng. Ra tới đường, chàng mỉm cười một mình trước cử chỉ lén lút vô lý của mình. Bốn mươi tuổi đầu nhưng có lúc vì thương mẹ, cháng thấy như mình còn là cậu bé mười tám mới bắt đầu nghe theo tiếng gọi của ngoài phố. Ngồi trên xe, bên cạnh Hiểu, Mộ hỏi:

-Tính đi đâu thế này?

-Lại Siu cô nường ngồi tán dóc một lúc.

vác guốc
24.06.2014

cái thời phim nhựt tàu
đột phát rồi tàn mau

thế nên ngày hôm nay
tôi chỉ chơi phim mĩ

Những điều anh không thể nói
24.06.2014

xa xa những người chữa bệnh rao bán sự sống
xa xa những tu sĩ rao bán đức tin
xa xa mấy thằng văn nghệ nửa mùa rao bán chút nhân cách dối trá còn sót lại

hồ muối. sông. và đường nghẹn biển
23.06.2014

tràng kinh sư đá gầm đẩy tan xiềng gông
núi cứng nhọn mới
những vần trắc có khi cheo leo hiểm trở
thơ bỏ núi xuống đèo

Giấc ngủ trên những đôi chân
23.06.2014

Đó là giấc ngủ
trên những đôi chân mệt rã
với nỗi lo chưa tháo kịp
từ manh chiếu chật hẹp

20 năm Văn học Hải ngoại
20.06.2014
20 năm Văn học Hải ngoại

Nền văn học nào cũng có lúc lên lúc xuống, lúc ra khơi, lúc bế tắc; song sự bế tắc ấy, nếu có, là thảm kịch của nhà văn, chứ không phải là tội lỗi của nhà văn. Có khi chỉ vì anh ta tự trọng. Có người cả đời cầm bút, sống nhờ ngòi bút, không thể trở thành tác giả của loại báo chợ

II-VĂN HỌC VIỆT NAM BIỂN NGOÀI -Cuộc di tản ra khỏi Việt Nam, tháng 4. 1975/ Sống và viết trên một quê hương mới
20.06.2014

người cầm bút hải ngoại bị tha hóa chính vì mưu sinh không do ngòi bút. Đó là nguyên nhân chính tạo ra tình trạng ít sáng tác, ít tham gia. Ngày nào chính ngòi bút có thể cho mình phương tiện để viết, tôi sẽ trở lại tham gia trực tiếp hơn, sáng tác nhiều hơn…” (Viên Linh, 20 năm Văn học Hải ngoại, 1994)

Nói Chuyện với Tru Sa về “Con Ngõ Vắng”
20.06.2014

Tôi không mong gì lời khen ngợi và chỉ hứng thú nếu người đọc văn của mình hiểu khớp những gì tôi viết ra. Đây có thể là một truyện ngắn rất hay, rất chán, rất thú vị, rất ngớ ngẩn hoặc rất gì đó…Thì phải do độc giả nhìn nhận, chứ tôi không thể bắt họ theo mình. Với tư cách cá nhân, là người viết thì truyện ngắn này quá buồn chán.

Nơi nào đó, chúng ta là ký ức
20.06.2014

Muốn nói mớ thật nhiều và thật lâu
từng cánh hoa cúc rã cuống phân hủy trong cổ họng
anh đã thấy hồn của nước lớn lên
xác ngày cũ bập bềnh không ai vớt

Nhìn lên
20.06.2014

Tôi mãi bước trên con đường uốn cong chữ S
móc nhau
nối xích lại gần
để biến dạng một hình lưỡi câu
đu đưa trước cuống họng khát giữa tiếng rền than

CON NGÕ VẮNG
19.06.2014

Đất hà thành. Chật. Nhiều nhà cửa. Thừa mứa người. Và luôn thiếu giường nghỉ. V. không thường ở Hà Nội. V ghét mùi hoa sữa, cảm thấy dị ứng nếu thấy cảnh một toán người chen chúc mua kem, áo quần thanh lý, điểm ăn thử, xây thêm nhà và nói về gia cảnh…Chỗ của V là quán trà trong ngõ. Nhiều năm nay V là khách quen của quán. V không thường đến theo ngày hoặc theo tuần. Chỉ bất chợt V lỡ xe ở Hà Nội, và tìm đến quán trà.

Tôi
19.06.2014

Tôi định nói chuyện nhưng lại thôi
Giữa màn đêm đầy ắp dự định của bọn họ
Và những đám mây bất ổn
Hổ lốn những hương vị này

vũ điệu ảo tưởng của một ngày
19.06.2014

ly café sáng
thần kinh bắt đầu nhảy múa
mào đầu cho vũ khúc ảo tưởng
một ngày, mọi ngày

Câu chuyện của Nàng và lũ ve sầu
18.06.2014

Nàng nhắm mắt, một con nhộng trắng trần truồng bò tới. Nó vi vu trong tai nàng những âm thanh râm ran bị bào mòn sau tán lá bị rũ. Nàng vuốt ve nó, nó co mình lại, rùng mình và kể cho nàng nghe – câu chuyện của tháng trước, khi nàng về quê với mẹ.

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 51
18.06.2014
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 51

Dưng không núi đoạn sông lìa
Đêm ôm gối lạnh, ngày chia ngắn dài.

 

(tiếp theo)

*

Châu rụt rè dừng chân bên gốc phượng vĩ, cành lá đơm bông …

Bên kia bờ ♦ Chiếc đồng hồ báo thức
18.06.2014

Nước biển không kịp mặn
Người ta neo thuyền bằng những sợi chỉ ngũ sắc
Và gào la không cần mở miệng
Mỗi người đều tự biết nuốt cái lưỡi của chính mình

Tôi đi qua tuổi 20
18.06.2014

Tôi đi qua tuổi 20
hoang mang và gẫy đổ
mảnh đất này tội nghiệp
nên em tôi
cũng chẳng khác hơn

Chim lồng

♦ Chuyển ngữ:
18.06.2014
Chim lồng

chim bị cắt cánh
cột chân
há mỏ hót
gửi oán than
ra ngoài

NGUYỄN-XUÂN HOÀNG TRÊN CON DỐC TỬ SINH
17.06.2014
NGUYỄN-XUÂN HOÀNG TRÊN CON DỐC TỬ SINH

Hoàng thì đã và đang sống một cuộc sống tràn đầy, nên tôi cũng hiểu rằng bất cứ lúc nào bất cứ ở đâu, bạn tôi cũng đã sẵn sàng chuẩn bị cho dặm cuối của một chặng đường cheo leo trên con dốc tử sinh…

Đầm đỏ

♦ Chuyển ngữ:
17.06.2014

Những cô gái đứng cạnh, hững hờ nắm tay áo bạn trai, với gương mặt đẹp mang vẻ đăm đăm xa cách. Tôi khao khát được như thế. Họ cư xử như thể chỉ có họ – người lớn – mới thực sự có mặt tại buổi khiêu vũ, như thể những người còn lại là bọn tôi chả hề tồn tại.

Nghi hoặc nỗi gì
17.06.2014

Bốn mươi nghi hoặc nỗi gì
Lòng sông bóng nguyệt thầm thì thời gian
Mưa rơi ừ tiếng ma đàn
Tuổi xanh trong mộng lá vàng trên cây.

cái xác ném cho chó
17.06.2014

độc giả hẳn đã thấy
vần vè tuy coi dễ
vậy mà đâu có dễ
thơ hay cần có thầy

Những đường đồng độ
17.06.2014

Đất
nổi, chìm
Biển
thả-thu, bầu nước
thủy triều

Chai Rượu Mừng
16.06.2014

Các Vai:

Vũ, khoảng 50 tuổi, cựu Sĩ Quan, làm thợ tiện.

Lan, vợ Vũ, khoảng 40 tuổi, chủ tiệm móng tay.

Bích, con gái Vũ- Lan,25 tuổi, đi học và làm thợ móng tay phụ mẹ.

Châu, 52 tuổi, cựu Sĩ Quan bạn tù của Vũ, làm cùng hãng tiện.

Văn, 55 tuổi, anh của Lan, cựu Sĩ Quan, làm kỹ sư .

Long, kỹ sư 30 tuổi, bạn của Bích và gia đình.

Liên , 35 tuổi, em Lan, chủ tiệm móng tay.

dỗ giấc thơ
16.06.2014

có bài thơ mớ ngủ ở vỉa hè
ôm ly cà phê tư duy
có bài thơ mộng du xuống đường
giơ tay chỉ trỏ điều đang bị diệt chủng
có bài thơ mộng mị thấy mình đốt lên ngọn lửa tự thiêu

vỹ dạ
16.06.2014

như đọng lên sóng bạc phếch
màu gió cũ
lưu luyến chi chừ co ro áo lương
qua cồn đập

II-Mặc Đỗ trăm năm: VĂN HỌC VIỆT NAM BIỂN NGOÀI -Cuộc di tản ra khỏi Việt Nam, tháng 4. 1975
13.06.2014

Từ nay trở đi, một mặt trận văn hóa đã mở ra ngay sau khi cuộc chiến kết thúc mà mở ra tại Biển-ngoài, nơi các nhà văn Miền Nam di tản có đủ tự do để chống đỡ. Sự chống đỡ ấy tới nay lần lần đã có kết quả: khi các học giả Hoa Kỳ, thuộc cả giới truyền thông hay quân sự nữa, bắt đầu xét lại về cuộc chiến Việt Nam, người Hoa Kỳ đã có những thí dụ cụ thể để xét lại không những về nền văn học Miền Bắc mà còn về Văn học Miền Nam và hy vọng sau này, về người Miền Nam di tản và Văn học Việt Nam Biển-ngoài.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch